Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

CHUYỆN TÌNH TRONG CÔ GÁI ĐỒ LONG

                                                                    
   

    KIM DUNG : 
      

TRUYỆN TÌNH 

TRONG CÔ GÁI ĐỒ LONG

  






Entry nầy tôi viết riêng cho các bạn yêu thích truyện kiếm hiệp của Kim Dung

Kim Dung tiên sinh có tài mô tả những mối tình thật tuyệt vời , thật ly kỳ và đặc biệt là rất dịu dàng , thâm trọng như mối tình của Hư Trúc với nàng Mộng Cô,tình của Doanh Doanh với Lệnh Hồ xung , của Đoàn Dự với Vương Ngọc Yến , của Kiều Phong và A Châu , của Dương Qua và Tiểu Long Nữ ...

 Nhưng tiên sinh cũng đặc tả những mối tình oan nghiệt với biết bao là muôn vàn đau khổ như truyện tình của Dương Tiêu và Kỹ Hiểu Phù , Nàng tuy Bất hối , nhưng hạnh phúc được sống với người yêu chẳng được bao lâu , cuối cùng chết dưới tay sư phụ vì không cam tâm đi sát hại người yêu ...như tình yêu của Du Thản Chi và A Tử , của Hân Ly và Vô Kỵ, của Nghi Lâm với Lệnh Hồ Xung , của Lý Thu Thủy , Đồng Mỗ với Vô Nhai Tử , của Lý Mạc Sầu và Hà Nguyên Quân, của bộ ba : Lệnh Hồ Xung , Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi và đặc biệt là của Chu Chỉ Nhược với Vô Kỵ , của Tống Thanh Thư và Chu Chỉ Nhược ... 


Photobucket
                                                           
          Triệu Minh,Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược trong phim TVB

  Trong bộ Cô Gái Đồ Long , những mối tình Kim Dung mô tả thật là khắc nghiệt, éo le .

  Tuy nhiên, chúng ta hãy nhớ lại một chút về chuyện tình của Doanh Doanh với Lệnh Hồ Xung .

  Không biết là Doanh Doanh đã đem lòng yêu thương Lệnh Hồ Xung khi nàng biết Nhạc Linh San đã ruồng bỏ chàng hay nàng đã yêu chàng trước đó ? Dù đọc kỹ cũng không thể nói được là Doanh Doanh đã yêu Lệnh Hồ Xung lúc nào ?  Nhưng khi nàng cõng chàng lên chùa Thiếu Lâm để nhờ Phương Chứng đại sư chữa bệnh cho chàng bằng cách tự nguyện giam mình lại trong chùa thì ai cũng thấy rằng tình yêu của Doanh Doanh đối với chàng còn cao hơn tính mạng của nàng ...!


  Một cách đặc tả của Kim Dung tiên sinh : khi tình yêu nẫy sinh cao độ  tiên sinh thường lấy tính mạng của con người để so sánh với tình yêu : Quách Tường nhảy xuống Đoạn Trường nhai, Doanh Doanh đem tính mạng của mình đổi lấy tính mạng của Lệnh Hồ Xung, Tống thanh Thư vì say mê Chu Chỉ Nhược đã ra tay giết hại sư thúc của mình là Mạc Thanh Cốc và sau nầy bỏ môn phái sang đầu quân dưới trướng , làm chồng hờ của Chu Chỉ Nhược , bị nàng lợi dụng làm con cờ để chọc tức Trương Vô Kỵ ...rồi Chu Chỉ Nhược trong ngày tân hôn của mình đã đánh tình địch là Triệu Minh một đòn trí mạng với chiêu Cữu Âm   Bạch Cốt Trảo ...

Photobucket

                                Hình minh họa                 

  Triệu Minh là một cô gái Phiên bang , nàng đem lòng yêu thương Vô Kỵ là kẻ đối địch với cha nàng .

  Một lần, nhóm Minh Giáo đến trang trại của nàng , Triệu Minh đã dùng một thứ mê hồn hương làm cho quần hào phải một phen  điên đảo . Nàng toan bắt Vô Kỵ , nhưng bị chàng kéo hai người cùng rơi xuống một cái hầm kiên cố , ở đây, Vô Kỵ để buộc nàng thả ra đã cù vào huyệt dũng tuyền làm cho nàng phát khóc ...Phải chăng lần đụng chạm nầy đã khiến cho Triệu Minh không thể nào quên được chàng ?

   Triệu Minh đã dùng thập hương nhuyễn cân tán để bắt hầu hết các tay đầu sỏ của các đại môn phái nhốt trong chùa Vạn An Tự .

  Vô Kỵ và các đồng sự của chàng đến giải cứu và do đó chàng và nàng đã trở thành kẻ đối đầu trực tiếp .

  Trước đó mấy hôm, Triệu Minh có hẹn với Vô Kỵ đến uống rượu trong một cái quán nhỏ ở bên ngoài thành Đại Đô , trong lần gặp nhau ấy Triệu Minh chỉ hỏi Vô Kỵ một câu : " Nếu tôi giết chết Chỉ Nhược thì giáo chủ có đau lòng không ? Có tìm tôi để báo thù không ? "

  Với sự nhạy cảm của một người phụ nữ, Triệu Minh đã sớm biết Chỉ Nhược là tình địch đáng gờm nhất trong các người phụ nữ chung quanh chàng (Bất Hối, Tiêu Siêu ...)

  Khi Vô Kỵ và các thuộc hạ của chàng giải cứu các cao thủ của các đại môn phái rồi , họ đi về phương Nam. Dọc đường , Vô Kỵ đã quay lại chốn xưa ... Chàng cũng không biết tại sao mình lại quay trở về chốn cũ .

  Kim Dung muốn để cho chúng ta tự suy nghĩ về hành động nầy ...Rằng hành động ấy như là một sợi tơ vương rất mỏng manh quấn lấy bước chân chàng ...Dù có biết bao mối thâm thù chất chứa trong tâm khảm của chàng đối với Triệu Minh ...


  Nhưng khi quay lại ...chàng vẫn vô tình hay cố ý đi ngang qua cái tửu điếm đó.

  Tác giả không nói Vô Kỵ có ý định về qua chốn ấy mà chỉ nói mơ hồ chàng vô tình đi ngang qua chỗ hai người đã ngồi uống rượu ngày xưa...
 
  Thế thì động cơ gì đã dẫn dắt chàng đi qua lối ấy ?

  Tác giả muốn để cho chúng ta nghĩ rằng tiềm thức của Vô Kỵ đã dẫn chàng về chốn cũ tuy không biết đi qua đó làm gì ? gặp ai ? nhưng bước chân vẫn đưa đẫy chàng đi ... và nơi ấy chàng đã gặp lại nàng !
  


   Photobucket

Phim cô gái Đồ Long 2009

    Các bạn !

  Trong chúng ta có bao giờ ta có trường hợp như Trương Vô Kỵ chăng ? Tôi cho là có, khi tình yêu thầm kín trong trái tim bùng lên mãnh liệt - nhưng họ không chủ đích làm những hành động như vậy ? và tôi đã có mấy lần như thế các bạn à . Xin mạn phép kể ra luôn để minh họa cho đoạn nầy .

  ...Tôi và nàng đã có một đôi lần đến uống cà phê ở quán TM ở gần trung tâm TP .

  Một lần tôi về chốn cũ , người xưa đã mịt mù bóng chim tăm cá : điện thoại thì ngoài vùng phủ sóng ; Yahoo thì không sáng đèn , tôi còn biết sao mà liên lạc được với nàng ?

  Tôi lên xe chạy lòng vòng trong TP một cách vô định ...lòng buồn bực rã rời.
 
 Nàng không giận tôi, cũng không nói lời chia tay , chỉ lẳng lặng cắt đứt mọi đường liên lạc ...

  Khi đi ngang qua quán TM, nơi ngày xưa chúng tôi thường ngồi uống cà phê với nhau , tự nhiên tôi chạy chậm và dừng xe lại hẳn . Người Bảo vệ đón xe tôi dẫn vào bên trong . Còn tôi ...tôi thẫn thờ , không hiểu tại sao mình lại ghé chỗ nầy ? không có nhu cầu uống nước , cũng không có hẹn hò với ai ?...nhưng tôi vẫn vào ngồi cái bàn nơi ngày trước tôi và nàng vẫn ngồi với nhau ...
 


Photobucket



 ...Nhưng hỡi ơi bàn ấy không có nàng Triệu Minh đang ngồi dưới ngọn nến cháy lập lòe với hai cái chén và hai đôi đũa sắp sẵn như chờ đợi ai ...

  Lòng tôi bồi hồi khôn tả . Lúc ấy tôi đã nhớ đến câu chuyện Vô Kỵ gặp Triệu Minh trong cái tửu điếm nhỏ bên ngoài thành Đại Đô và tôi nghĩ họ thật hạnh phúc biết bao ... Họ tuy là hai kẻ thù nghịch , song tình yêu của họ thật cao cả không lường ! Họ đã tình cờ hay không tình cờ gặp nhau tuy không có ai hò hẹn và trước đó chàng đã theo quần hào đi về phương Nam rồi ...

  Còn tôi ? chúng tôi tuy không ai nói lời yêu thương , nhưng tình cảm của chúng tôi sâu nặng hơn nhiều - cả hai chúng tôi đều biết như vậy , và giờ đây tôi ngồi bên cái bàn ngày xưa chỏng chơ với ly cà phê nguội lạnh , nhìn ra đường biết bao là xe cộ chạy qua nhưng không tìm thấy chiếc xe quen thuộc ngày nào ...Ôi chiếc xe ấy ! bóng chim tăm cá mất rồi ... tôi chỉ còn ngồi bơ vơ ở đó cho đến lúc Thành phố lên đèn ...và đó cũng là thời gian tôi hoàn toàn tuyệt vọng , không mong gì thấy lại bóng dáng của nàng và chiếc xe quen thuộc ngày xưa ...

  Ồ tôi lại lan man rồi , giờ xin trở lại chuyện chính .

  ... Khi Vô Kỵ xô cửa bước vào thì chàng vô cùng ngạc nhiên thấy Triệu Minh đang ngồi đó một mình ,có hai cái chén và hai đôi đũa sắp sẵn như nàng đang ngồi đối ẩm với ai ...Vô Kỵ càng ngạc nhiên hơn khi thấy những món ăn trên bàn giống như những món ăn chàng và nàng đã ăn ngày trước ...

   Lúc ấy trời đã khuya ....

                                             *

  Những chuyện tình trong Cô Gái Đồ Long còn rất nhiều và rất bi tráng, nhưng tôi cho câu chuyện nầy là hay nhất .

  Có gì đâu ? chỉ vài lần gặp gỡ nhau trong một cái quán con, nhưng nó đã thể hiện tình yêu thật mãnh liệt của hai người .

  Còn tôi dù ngồi ở cái quán TM ngày xưa ấy một trăm năm nữa cũng không bao giờ gặp được nàng Triệu Minh trong mộng ...



                                                                      Viết trên xe một ngày về quê 7.2010

 

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

TÂM SỰ NGƯỜI VIẾT BLOG

                                
 



VIẾT THẾ NÀO ĐÂY ?





Từ lâu , khi muốn post bài lên blog tôi rất thận trọng , vì trước đây tôi đã từng bị cộng đồng phê phán là lãng mạn , là đủ thứ không phù hợp với lứa tuổi …

 Những điều các bạn nói đó đôi khi làm tôi chùn bước , không dám viết và cũng không muốn viết …dù viết dưới dạng hồi ký, bút ký  …cho nên có nhiều bài tôi chỉ để trong "kho" ở nhà ...


  Nay đọc bài PHI LỘ của gioheomay và các comments trong đó tôi thấy như trút được một gánh nặng bên mình …
 
 Xin phép Gió cho tôi trích các comments ấy để minh họa cho bài nầy nhé .

  Trong Lời Phi Lộ , Gió đã trích những bài thơ tình của mình với nhan đề : "Tôi nhìn tôi qua thơ tình ngày có bão " . Rất thơ mộng, rất tuyệt vời và rất...tình .

 http://gioheomay.multiply.com/journal/item/362/362?replies_read=162

  Photobucket   và minhtmap đã viết comment như sau :

  "...Những bài thơ hoặc những tản văn Chị viết và post lên nhà, không nhất thiết cần những chia sẻ của vô tình thiên hạ. Chị viết, như nó đáng phải viết và nên viết. Chị viết nhiều khi như cắt chính lòng mình ra để nhìn ngắm so đọ, nhiều khi lại  như một cách để “ru yên tình gần” và đôi khi “ ru vội tình xa”. Chị viết, còn như viết hộ cho những tâm hồn đa đoan phụ nữ, những khắc khỏai trống vắng lòng và cả những lúc đuối sức của những ai đang “một mình bước tới” . Và chính bởi viết như thế, nên mọi người tìm ra nơi mảnh dẻ dáng hình Chị một sự dựa đỡ rất lớn…" (trích)

và đây là comment của tôi :

Photobucketthedung1952 wrote on Aug 10

  "Thật là tuyệt diệu khi hai bạn có một sự đồng cảm sâu sắc như vậy .Hơn nữa gioheomay và minhtmap lại là những người tri âm tri kỷ nhau qua thơ văn ! Thật chẳng khác gì Lưu Chính Phong và Khúc Dương trưởng lão minh giáo khi dạo khúc Tiếu Ngạo giang hồ ...

Mình thấy thế mà đâm ra ganh tỵ với hai bạn , bởi trong đời mình chưa bao giờ có được một người bạn tri âm như vậy ...

Thảng hoặc, khi mình viết bài hay làm thơ mơ mộng, ướt át một chút thì lập tức bị chê là lãng mạn rồi ...Mình không được người bạn thân nào hiếu mình như MM hiểu Gió

Cũng có những bạn thoạt tiên mình ngỡ là bạn đời tri kỹ , nhưng đi sâu vào tâm hồn thì hóa ra rất đời thường ...

Xin chúc mừng Gió và MM ! chúc tình Bá Nha - Tử Kỳ hay tình Khúc Dương và Lưu Chính Phong sẽ bền vững mãi ...


 và đây là reply của gió :

 
    Photobucketgioheomay wrote on Aug 10

Cũng có những bạn thoạt tiên mình ngỡ là bạn đời tri kỹ , nhưng đi sâu vào tâm hồn thì hóa ra rất đời thường ...
Gió nghĩ rằng tìm người hiểu mình tuyệt đối khó thiệt anh TD nhỉ ....Tri kỷ là một sự bắt gặp bất chợt hiếm hoi ...Tri kỷ có khi không phải là Tình yêu ...nên nếu ta đồng hóa tri kỷ với tình yêu thì ta đâm thất vọng...

Tình yêu lại là cú chạm đầy ngẫu hứng ..họ khác ta 1 chút nhưng đầy thú vị , họ giống ta 1 chút nhưng đầy bí ẩn ...Nên tri kỷ là người ta đối thoại nhưng tình yêu phải là nơi ta trao gởi phải ko anh ...? Anh gõ cửa ..cửa sẽ mở .Gió tin đâu đó có người đợi anh mà..:)
 
  Photobucketthedung1952 wrote on Aug 10

Tình yêu lại là cú chạm đầy ngẫu hứng ..họ khác ta 1 chút nhưng đầy thú vị , họ giống ta 1 chút nhưng đầy bí ẩn ...Nên tri kỷ là người ta đối thoại nhưng tình yêu phải là nơi ta trao gởi phải ko anh ...?Anh gõ cửa ..cửa sẽ mở .Gió tin đâu đó có người đợi anh mà..:)
 
Tôi sẽ kiên trì đi gõ cửa và sẽ còn đọc thần chú :"Vừng ơi ! mở cửa ..." để tìm cho được người bạn tri kỷ đúng nghĩai như gió nói ...


  MM viết :

  Photobucket
 minhtmap   wrote on Aug 10

Xin chúc mừng Gió và MM ! chúc tình Bá Nha - Tử Kỳ hay tình Khúc Dương và Lưu Chính Phong sẽ bền vững mãi ...

Trước hết, cảm ơn Anh Thedung dành lời ưu ái cho Gió và cả em... Nhưng Khúc Dương và Lưu Chính Phong thì một người là trưởng lão ma giáo, một người lại là đại hiệp chánh bang...Vậy Phong là Gió đã là chánh đạo, thì Mập M em phải là... ma đầu òi, hihi! Một phát hiện thiệt ơi là ...tình! Cảm ơn Anh!


Photobucketminhtmap wrote on Aug 10

Thảng hoặc khi mình viết bài hay làm thơ mơ mộng, ướt át một chút thì lập tức bị chê là lãng mạn rồi ...

Anh em ta lại cùng nhau chia sẻ điểm này... Mỗi khi em viết một entry ...mềm mềm một tí, là lập tức có "kẻ" gào lên: Dạo này ai ghẹo bà vậy bà Mập M? Văn chương như thế hông phù hạp ví...dáng Bà đâu nghen...

Thế là em lại... phải trở về ...quê hương ba lơn Anh ạ!

           Photobucketminhtmap wrote on Aug 10

Tôi sẽ kiên trì đi gõ cửa và sẽ còn đọc thần chú :"Vừng ơi ! mở cửa ..." để tìm cho được người bạn tri kỷ đúng nghĩai như gió nói ...

Có thể Tình Yêu đó rất gần và chìa khóa ta đang giữ, nhưng mải tin rằng "vừng chưa chịu mở" nên ta ...lỡ mất dịp chăng Anh?


Anh chịu khó đừng đi tìm cửa nào khác, cứ thử gõ lại những cái cửa Anh đã có lần mở được mà ngỡ là chưa xem...

"Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước vội vã chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu... "

Em không nhớ 4 câu "sấm" này của nhà thơ nào, nhưng nó đúng đến ...nao lòng Anh à, đặc biệt cho những đứa... hay nhậu như em...

 Photobucketngaymoinguoimoi wrote on Aug 11

Còn lãng mạn chứng tỏ còn một tâm hồn rất trẻ..

 "Lãng mạn" chiết tự có nghĩa là " bờ không giữ nổi sóng" hay "sóng tràn bờ"

Vậy theo tui, đâu có liên quan gì đến già trẻ, lớn bé ?
Tuổi 16, " áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc..."
Ở tuổi 61 cũng rất có thể "....ru với..."Gió", mơ theo trăng và vơ vẫn cùng mây"

Phải không ?

Photobucketthedung1952 wrote on Aug 11, edited on Aug 11

chỉ nhớ : Em vẫn muốn viết thơ tình giữa những ngày có bão thôi ....

Thơ tình mà viết trong lúc mưa dầm gió bão thì hay phải biết !


Tui có một tập thơ tình viết trong những ngày mưa , nhưng khg dám show lên vì đã bị dũa te tua là lãng mạn, là đủ thứ v..v...khi có bài hơi ướt át ...Hu Hu !! phải 20 tuổi mới được nói chuyện tình ư ???? Vậy chờ kiếp sau mới được viết thơ tình ???

Photobucketgioheomay wrote on Aug 11

Thơ tình mà viết trong lúc mưa dầm gió bão thì hay phải biết !

Tui có một tập thơ tình viết trong những ngày mưa , nhưng khg dám show lên vì đã bị dũa te tua là lãng man, là đủ thứ v..v...khi có bài hơi ướt át ...Hu Hu !! phải 20 tuổi mới được nói chuyện tình ư ???? Vậy chờ kiếp sau mới được viết thơ tình ???
Tuổi nào cũng có thể và có quyền lãng mạn hết mà anh .... Gió lãng mạn ...cũng đủ để mấy em 20 theo hụt hơi đây nè .

Còn chuyện tình yêu ư ...lại chẳng giới hạn lứa tuổi nào hết ... Cảm xúc , cách thể hiện tình yêu mỗi lứa tuổi khác nhau thôi chứ tình yêu thì vẫn thế ... Anh cứ thản nhiên trình bày tập thơ tình , ai không hiểu thì không đọc ...người đồng cảm lại được nhìn thấy TY qua cái nhìn của một lứa tuổi khác ... Tình yêu đâu có lỗi và người biết yêu và làm thơ tình lại càng không có lỗi phải ko anh D ..

Gió chờ đọc nhé !


Photobuckethaphan52 wrote on Aug 11

Thơ tình mà viết trong lúc mưa dầm gió bão thì hay phải biết !

Tui có một tập thơ tình viết trong những ngày mưa , nhưng khg dám show lên vì đã bị dũa te tua là lãng man, là đủ thứ v..v...khi có bài hơi ướt át ...Hu Hu !! phải 20 tuổi mới được nói chuyện tình ư ???? Vậy chờ kiếp sau mới được viết thơ tình ???

  chỉ sợ không lãng mạn được đó anh TD ơi, lãng mạn làm cho người ta có nhiều cảm xúc, để viết nên bài thơ hay... để rung động trước vẻ đẹp... Anh hãy vui vì được "khen" là lãng mạn chứ.. hihihi... mong một ngày gần đây đọc thư tình "tuổi xế chiều" của anh...
 
  ... và BLT cũng góp lời động viên ...
 Photobucketbanglangtim05102002 wrote on Aug 11


TY không có tuổi ... Khát vọng Ty là khát vọng của muôn đời. Chính vì vậy mà ...

"Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ..." (Sóng - Xuân Quỳnh)

Và câu hỏi "Làm sao cắt nghĩa được TY..." Của Xuân Diệu vẫn mãi không bao giờ có lời đáp, phải không chị ?

Vậy bây giờ tôi phải viết sao đây hở các bạn ?


Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

TOUR ĐẶC BIỆT VỚI KHÁCH HÀNG THÂN THIẾT




Ngân Hàng Nam Á là một trong những khách hàng thân thiết của công ty, lần nầy họ đặt 600 suất đi Nha Trang và Phan Thiết trong 3 tuần , mỗi tuần 200 suất . Do quy mô tour lớn như thế nên công ty chúng tôi tổ chức rất kỹ và đặc biệt là chú ý chất lượng dịch vụ cung cấp như xe di chuyển , chỗ ở, các nơi ăn uống và tham quan ...Tour ngày 22.8 là tour đầu tiên đã thành công tốt đẹp và đạt chất lượng tốt .

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

CÓ KHI NẮNG KHUYA CHƯA LÊN ...




    
                  TRĂNG XƯA



                  “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

                 
“Có chở trăng về kịp tối nay ?” (HMT)
            

                      Tình cờ anh gặp vầng trăng khuyết

                      Chở người yêu qua Phá Tam Giang ...

                                                                     Thd


                                 ……………………………



           “Mặt trăng viên mãn cuối rừng đêm đêm em còn nhớ

          “Mặt trăng từng khuất ở trong nhau” (BLT)


             Entry nầy trích các comments trong bài "nắng khuya ..." của thuphai.

             Các hình ảnh minh họa cũng trích từ entry trên 

                http://thuphai.multiply.com/photos/album/50/50?replies_read=62
           

       Em nhớ vầng trăng hay nhớ ai ?

      Sông xa trăng chiếu giấc mơ dài

      Gió về ru mãi người cô lữ

      Là mộng đời thường em có hay




Photobucket?

    

        Thấy trăng về trên sông ...

        em có nhớ gì không ?

        Miên mang chờ ai chốn cũ

        Người đi vương vấn tơ lòng




Photobucket...
      

        Trăng đến rồi đi

        nhưng em ở lại

        Ru tình ta một kiếp phù sinh

        Mai em dẫu xa rồi anh vẫn nhớ

        Có người ru ta một giấc mơ tình




Photobucket




                Tình cờ một nắng vầng trăng khuyết

                Lặn xuống tìm ai đấy hở trăng ...?

                                                         Thuphai


               Tình cờ anh gặp vầng trăng khuyết

               Chở người yêu qua Phá Tam Giang ...

                                                       Thedung




Photobucket
                                                      


                    Em chờ ai đấy hỡi em ?

                   Trăng lên tỏa sáng bên rèm song thưa

                   Anh đi đã mấy thu mưa

                   Mà em dẫu biết sao chưa hết buồn ...




Photobucket




                 Trăng khuyết rồi lại tròn phải không trăng ?

                 Thấp thoáng đâu đấy bóng chị hằng

                 Đèn khuya mờ ảo  trong đêm tối  

                 Nắng khuya còn đợi ánh sao băng...




Photobucket



                từ trăng chưa kịp tròn ...

               vọng hoài niềm ...chơi vơi
               
                                              thuphai



                  Từ trăng khuya đang lên ...

                   thao thức cả canh chầy ...

                  Từ trăng chưa lên cao

                   Chừ miên man chờ đợi ai đây...?

 
                                                                     Tháng 7.2010

     Nhạc :

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

KIM DUNG : CHUYỆN TÌNH ...



    NHỮNG CHUYỆN TÌNH  TRONG TIỂU THUYẾT KIẾM HIỆP CỦA KIM DUNG 




     Khi truyện Cô gái Đồ Long được Minh Báo ở Hồng Kông đăng và hàng ngày được đưa vào Việt Nam dịch đăng feulleton trên các nhật báo ở Sài Gòn thì dân ghiền tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung gần như phát cuồng lên vì sự hấp dẫn của nó .

Photobucket

                       Phim CÔ GÁI ĐỒ LONG : Hình Vô Kỵ (Lương Triều Vỹ , Chu chỉ Nhược ...)
                     

Tới thời điểm đó thì KD cũng  đã cho ra đời mấy truyện Kiếm Hiệp như Võ lâm Ngũ Bá ,Anh Hùng xạ Điêu. Thần Điêu Đại Hiệp …Nhưng phải nói là khi Cô Gái Đồ Long xuất hiện thì đọc giả truyện kiếm hiệp ở Sài Gòn mới thật sự mê truyện của Kim Dung .

  Sau nầy , trong những lúc trà dư tửu hậu chúng tôi thử bình chọn tác phẩm xuất sắc nhất của Kim Dung thì rất nhiều bạn đã bỏ phiếu cho truyện Cô Gái Đồ Long .

  Ngoài tính chất đặc biệt của một truyện kiếm hiệp , nghĩa là những tình tiết nóng bỏng , sự gay cấn , tính cách ly kỳ theo kiểu tiểu thuyết trinh thám …truyện còn hấp dẫn người đọc không kém là bởi  tính chất kỳ tình của nó : Tình của Chu Chỉ Nhược , của Hân Ly, của Triệu Minh, của tiểu Siêu với Vô Kỵ của Kỷ Hiểu Phù với Dương Tiêu, của Bất Hối với Ân Liên Đình v…v…

Người con gái đầu tiên Vô Kỵ gặp khi chàng đi với Trương Tam Phong trên sông là Chu Chỉ Nhược . Tuy hai đứa trẻ chỉ mới tí tuổi đầu nhưng ấn tượng của sự gặp gỡ rất sâu đậm . Hình ảnh Chỉ Nhược bón cơm cho Vô Kỵ  đối với hai người là một kỷ niệm khó quên …

 Vì cha mẹ Chỉ Nhược đếu chết nên Trương Tam Phong đem nàng gởi cho phái Nga My . Phải chăng Chàng Trương vẫn còn một chút gì với người xưa khi đem con bé lên núi Nga My ? …Một thoáng nhớ về nàng – dù hai người đã đi hai ngã rẽ - cũng là một thoáng đáng nhớ trong đời , không bao giờ quên được …

   Đó là những chuyện tình của thế hệ trước : Trương Quân Bảo (Sau lấy hiệu là Trương Tam Phong ) và Quách Tường (Từ trang 134 , Q.1 - Ỷ Thiên Đồ Long ký) .

  Hoa nở, hoa tàn …chàng thiếu niên Trương Quân Bảo năm nào rồi cũng thành bậc tiền bối trên giang hồ ; Thiếu nữ má hồng rốt cuộc cũng thành lão bà tóc bạc …(Chỉ Quách  Tường nữ hiệp – chưởng môn phái Nga My và Trương Tam Phong – chưởng môn phái Võ Đang ).  

Phải nói rằng mối tình của Trương Quân Bảo đối với Quách Tường như là một sợi tơ vương thật mỏng manh nhưng thật dịu dàng mà Kim Dung đưa vào cốt truyện rất khéo . Thấy như có như không , đọc qua nghe lòng bồi hồi xao xuyến , nhưng không biết và cũng không thấy tiên sinh tả tình của chàng sâu nặng thế nào …

  Trong khi mối tình của Quách Tường đối với Dương Qua cũng thế , người đọc cảm nhận mối tình ấy một cách mơ hồ nhưng không kém phần sâu sắc . Tuy nhiên, chúng ta không thấy tiên sinh tả nàng đã “yêu” như thế nào ? Quách Tường chưa bao giờ nói tiếng “yêu” với Dương Qua ; Trương Quân Bảo cũng không hề được tả là “yêu” Quách Tường thế nào …Nhưng người đọc lại cảm nhận được rằng những mối tình yêu đơn phương ấy thật là to lớn biết dường nào !

  Sau cuộc luận kiếm ở Hoa Sơn, Dương Quá và Tiểu Long Nữ từ biệt mọi người ra đi. Tác giả tả Quách Tường đứng trông theo không nhịn được nữa lệ ứa ra thành hai hàng trên má …(p.322 - Q.8) .

  Thu phong thanh ,
   thu nguyệt minh
  lạc diệp tụ hoàn tán
  hàn nha thê phục kinh
  tương tư tương kiến tri hà nhật
  thử thời thử dạ nan di tình .

  (Gió thu mát
  Trăng thu sáng
  Lá rụng tụ lại rồi tản đi
  Quạ đen đổ xuống kêu
  Biết ngày nào mới được gặp nhau
  Tình cảnh đêm nay thật là khó tả …)
 
                           (p.323 – Q8)

Kim Dung chỉ tả cuộc đời của Quách Tường đến đó , tuy rằng sau nầy nàng cũng bỏ công đi tìm Dương Qua và Tiểu Long Nữ , nhưng chàng và nàng đã tuyệt tích giang hồ .

 Kim Dung cũng chỉ nói rằng nàng sáng lập ra môn phái Nga My cũng có tiếng trong chốn giang hồ .

  Những giọt nước mắt của Quách Tường thật là khó tả , nó tích tụ lại từ chuyện ở Bến Đò Phong Lăng , lúc ấy nàng chỉ là một nhóc con nhưng tình nguyện theo tên Đại Đầu Quỹ để mong gặp Thần Điêu Đại Hiệp …Rồi sau đó Quách Tường theo chàng đế Đầm của Anh Cô tìm con Cữu vỹ linh hồ …Rồi chàng tặng quà sinh nhật cho nàng , sau đó Dương Qua và Tiểu Long Nữ cứu nàng khỏi giàn hỏa thiêu của Kim Luân pháp vương …

  Những giọt nước mắt ấy chỉ chảy dài xuống đôi má của nàng trong giờ phút cuối cùng khi cảnh sinh ly không còn là mộng ảo nữa …

  Khi lao xuống vực Đoạn Trường Nhai , khi bị Kim Luân pháp vương bắt đưa lên giàn hỏa sao nàng không khóc ? mà chỉ khóc khi Dương Quá và Tiểu Long Nữ nói lời từ biệt ?

  Có thể hiểu rằng đối với Quách Tường sự nguy nan đến mạng sống của mình nàng vẫn không khóc , và nàng chỉ khóc khi phải vĩnh biệt người yêu …

  Ôi ! những giọt nước mắt Kim Dung tiên sinh tả trong giây phút ấy thật là trân châu bảo ngọc của một cuộc tình si …

Photobucket

                      Triệu Minh và Vô Kỵ trong phim CÔ GÁI ĐỒ LONG

 Khi Vô Kỵ đến Hồ Điệp Cốc nhờ Hồ Thanh Ngưu chữa bệnh thì chàng gặp Kỹ Hiểu Phù – đệ tử phái Nga My và nguyên là hôn thê của Ân Liên Đình .

  Kỹ Hiểu Phù lấy Dương Tiêu là Quang Minh tả sứ của minh giáo và cuộc hôn nhân bất đắt dĩ nầy đã sinh ra một đứa con gái mà nàng đã đặt tên là Dương Bất Hối .

  Khi sư phụ nàng là Diệt Tuyệt sư thái gặp nàng đã buộc nàng đi giết Dương Tiêu và nàng không chịu nên bị sư phụ giết chết .

  Vô kỵ đã nghe Kỹ Hiểu Phù kể  mối duyên oan nghiệt nầy . Dù bị Dương Tiêu cưỡng bức nhưng về sau nàng lại yêu chàng say mê …

  Những giọt nước mắt của Kỹ Hiểu Phù khi hấp hối nàng trối trăn nhờ Vô Kỵ đưa Bất Hối đến cho cha nó phải chăng là những giợt nước mắt cuối cùng của một kiếp người đã biết sống vì tình yêu và chết cũng trọn vẹn cho tình yêu ?



    Photobucket

LOVE STORY ...



 “YÊU NGHĨA LÀ KHÔNG

 BAO GIỜ NÓI HỐI TIẾC”


Love means not ever having to say you're sorry”.(Jennifer Cavilleri)






Khi cả thế giới như lên cơn sốt vì sự ra đời quyển TRUYỆN TÌNH của Erich Segal và sách trở thành best seller ở Mỹ thì ở VN lập tức người ta dịch sách nầy ra tiếng việt được nam nữ thanh niên nhiệt liệt đón chào .

Ở Mỹ , ngay sau khi xuất hiện, Chuyện tình đã trở thành cuốn sách bán chạy nhất trong năm 1970 ở Mỹ, còn phim thì được đề cử đến bảy giải Oscar và sau đó đoạt giải Oscar nhạc phim hay nhất cho Francis Lai.

Giới trẻ nhiều nước trên thế giới đã bị hút hồn theo chuyện tình của họ. Thậm chí câu nói của Jenny đã trở thành câu cửa miệng của bao nhiêu cặp tình nhân thời ấy: "Yêu nghĩa là không bao giờ nói hối tiếc" (Love means not ever having to say you're sorry).

Mở đầu câu chuyện là câu :

“Biết kể gì về một người con gái hai mươi nhăm tuổi khi nàng đã chết? “

Nghe như dạo đầu của một bản nhạc buồn .

Nàng là Jennifer Cavilleri , gốc Ý , học trường âm nhạc ; chàng là Oliver Barett , sinh viên năm dự bị trường Harvard , con một nhà tỷ phú Mỹ .

Nhà chàng không đồng ý cho chàng lấy nàng .

Và họ đã đến với nhau bởi tình yêu mãnh liệt của họ . Gia đình Oliver cắt tiền viện trợ cho chàng và họ sống khá vất vã, nhưng cũng rất hạnh phúc

Giữa lúc ấy thì tai họa ập tới : Jenny bị một chứng bệnh nan y : Bệnh Leucemie mà người ta gọi nôm na là ung thư máu !

Chỉ có một cách duy nhất là truyền máu vào tạm thời nuôi sống bệnh nhân qua ngày .

 Họ không có tiền để mua máu . Oliver đánh liều đến xin tiền bố để mua máu cho nàng . Nhưng ông bố tỷ phú nhất định không cho …

Trong lúc hấp hối trên giường bệnh , Oliver cầm tay nàng , hỏi :

- Em có ân hận vì đã trót yêu anh không ?

 Và nàng trả lời :

 - Yêu nghĩa là không bao giờ nói hối tiếc !

 Lần cuối cùng, khi Jenny đã chết, Oliver lê ra cửa bệnh viện thì gặp ông bố mình đứng đó. Ông nói lời xin lỗi con mình.

 Oliver : " tôi bỗng bật thốt ra một câu mà người con gái đẹp như thiên thần vừa bay lên đã có lần nói : yêu nghĩa là không bao giờ phải nói rất tiếc. Và sau đó, tôi đã làm một việc mà cả đời tôi không bao giờ nghĩ mình có thể làm, tôi khóc nức nở trong vòng tay cha mình..."

...Họ đã vượt qua cảnh sinh ly nhưng không qua khỏi nổi sầu tử biệt .

Ôi ! những dòng nước mắt đau thương nầy bao giờ mới làm cho chàng quên được nàng , quên được mối tình nồng thắm nhưng quá ngắn ngũi của hai người …

 Trong entry nầy có một đoạn của minhtmap trích dẫn rất chính xác, tôi xin phép được ghép vào bài của mình . 

Photobucket  minhtmap wrote on Aug 7

  Anh TheDung, cảm ơn Anh nhắc, như vậy là có tới 2 lần trong Love Story, anh chàng Oliver đó đã làm cho Jenny phải nói câu " Yêu là không bao giờ phải nói Rất tiếc!"... Em nhớ ( cũng cái tật đọc lôm côm thôi Anh), khi Oliver nhất định không về dự sinh nhật Mẹ, Jenny nói lời xin lỗi thay anh và Oliver điên tiết giật cái điện thọai ném vào góc tường và Jenny sợ hãi bỏ đi. Điếng người Oliver chạy tìm suốt ngày cho đến khi tìm về nhà thì gặp Jenny ngồi trên bực cửa chờ. Oliver nói lời xin lỗi, Jenny đã nói câu trên.

   Lần thứ hai là Anh Dũng đã nhắc. Lần cuối cùng, khi Jenny đã mất, Oliver lê ra cửa bệnh viện thì gặp ông bố mình đứng đó. Ông nói lời xin lỗi con mình.

 Oliver : " tôi bỗng bật thốt ra một câu mà người con gái đẹp như thiên thần vừa bay lên đã có lần nói : yêu nghĩa là không bao giờ phải nói rất tiếc. Và sau đó, tôi đã làm một việc mà cả đời tôi không bao giờ nghĩ mình có thể làm, tôi khóc nức nở trong vòng tay cha mình..."

  Em thì nghĩ : Yêu có nghĩa là ta đừng bao giờ để phải nói "rất tiếc".

Có thể Tình yêu đó không trọn vẹn con đường như ta đã định, nhưng là một đọan đường ta đã chọn, chọn với tất cả hăm hở của mình...cho nên hay-dở, thành-bại cũng là cái ta nên mang như mang một hành trang vậy...

Những tình huống "bất vi bất hối" này, Kim Dung Tiên sinh dựng lên tuyệt hay Anh TheDung há?

   CHÚ THÍCH : Bài nầy là comment của tôi trong blog BLT .

  http://banglangtim05102002.multiply.com/journal/item/98/98?replies_read=50

 



Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

TOUR NỘI BỘ CỦA HOÀN MỸ ...,k




Để tổng kết công tác 6 tháng dầu năm nay, công ty đã tổ chức cho anh chị em nhân viên đi thư giãn hai ngày ở Vũng Tàu .