Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

NHỮNG BÀI HỌC LÀM NGƯỜI (P.I)

                                                                                                                                              

                                                                       
                                         
                        CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT


            NGƯỜI  NỮ TẠP DỊCH

 





LỜI NGƯỜI SƯU TẦM :


  Bản gốc của những câu chuyện nầy nguyên là một cái  PPs mà một người bạn thân đã có nhã ý tặng cho tôi . Tôi đã gởi cho nhiều người bạn thân khác cũng dưới dạng PPs , và tôi cũng chuyển nó sang dạng FLV để post lên trên blog của tôi .

     Tôi nghĩ rằng để cho các bạn xem kỷ những câu chuyện hay nầy tốt nhất là biên tập thành những entries để các bạn còm thì bài được phong  phú hơn .

                                                                           Vào Hạ , 2010

 Vào tháng thứ hai của chúng tôi ở đại học , thầy của chúng tôi đã ra một bài thi bất ngờ .

  Tôi từng là một sinh viên chu đáo nên đã trả lời mọi câu hỏi dễ dàng cho tới khi đọc một câu hỏi cuối cùng :

   “Bạn biết tên gọi chị tạp dịch trong trường không ?”

   Quả là câu hỏi như chuyện đùa . Tôi đã gặp bà ấy hằng bao nhiêu lần rồi . Bà có vóc dáng lớn, tóc sậm màu và tuổi trạc ngũ tuần , nhưng làm sao tôi lại có thể biết tên ?

    Tôi đành nộp bài bỏ trống câu ấy .

Photobucket 


  Cuối khóa, một sinh viên nêu vấn đề : không biết câu hỏi cuối cùng đó tính điểm thi  không ?

   “ Dĩ nhiên là có “ Thầy trả lời , “ trong nghiệp vụ ngoài đời , các bạn rồi sẽ gặp gỡ nhiều người . Tất cả đều quan trọng . Họ nên đựơc quan tâm và ân cần của các bạn , dẫu cho chỉ một nụ cười hay một lời chào hỏi .

Photobucket


 
Tôi không thế nào quên bài học nấy , tôi đã tìm biết ngay tên bà phụ trách tạp dịch là …

                                                          DOROTHEÉ

                                               

           
Photobucket             CÂUCHUYỆN THỨ HAI

                        GIÚP ĐỠ NGƯỜI DƯỚI CƠN MƯA



Vào khoản 23.30h đêm nọ có một người phụ nữ da màu cao niên đứng bên lề một xa lộ ở Alabama , dưới cơn mưa tầm tã .

  Chiếc xe của bà bị hỏng dọc đường và bà đang vô vọng mong được “quá giang”.

  Ướt đẫm . Bà quyết định đón đi nhờ khi có xe chạy ngang qua .


Photobucket



Một thanh niên da trắng đã ngừng xe giúp bà . Trường hợp nầy hiếm xảy ra vào thập niên 60 , có nhiều biến động xung đột về sắc tộc .
 
Ghi chú của người biên tập :

  T
hời ấy ở Mỹ, nhiếu Tiểu Bang  người da đen không được đi xe buýt chung với người da trắng, không được vào những rạp hát của người da trắng , Trẻ con da đen không được học ở các trường của người da trắng v…v…


  Anh thanh niên đã giúp bà an toàn , đưa đi tìm xe taxi . Bà có vẻ vội vã , nhưng đã không quên cám ơn và xin ghi địa chỉ người thanh niên .


Photobucket

                                                                 

  Bảy hôm sau, có người gõ cửa nhà người thanh niên . Trước sự ngạc nhiên, một người đến giao hàng : một máy truyền hình màu với màng ảnh lớn có kèm theo ghi chú . Bà ấy viết :” Cám ơn cậu thật nhiều đã giúp tôi trên xa lộ hôm nọ , mưa không những làm ướt đẫm áo quần mà thấm đến cả tâm hồn của tôi . Và rồi cậu đã đến đúng lúc .

  Nhờ cậu , tôi đã về kịp tại đầu giường ông chồng tôi trước khi ông trút hơi thở cuối cùng .
   Xin thượng đế chúc lành cho nghĩa cử mà cậu đã dành cho tôi cũng như sự chân tình cậu đã dành cho người khác” .

                                                              Chúc cậu an lành

                                                             Bà. Nat King Cole



Photobucket


                                                                                        15/5/2010

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

NHÂN ĐỌC BÀI PHÊ HỌC BẠ ...








HỌC TRÌNH CỦA MỘT  CON NGƯỜI 











          


            Hình ở blog uyenvan


              Tặng BLT , NY, CNB, Gió,uyenvan và các bạn đã và đang …PHÊ HỌC BẠ .
 
Đọc bài Phê học bạ của uyenvan  tôi chợt nhớ đến những ngày còn làm việc dưới mái trường .

Khi còn đứng lớp , thời trước 1975 ,  vì dạy văn nên số lớp ít, việc phê học bạ cũng không có gì phải nói .

Nhưng khi trông các thầy cô dạy các môn ít giờ ở lớp như các môn Sử , Địa , Công dân …Số lớp và số HS họ phải ký Học bạ thật là kinh khủng …

  Có lần tôi hỏi một thầy chuyên dạy sử rằng số học bạ hàng năm thầy phải phê là bao nhiêu ?

-    Thường là trên 1.000 …Thầy đáp .

Thời kỳ trước 75 một số đông thầy giáo chúng tôi “nấu cháo phổi” đến 3.4 chục giờ/tuần , là thường , Thậm chí có năm tôi “cày” đến hơn 60 giờ/tuần – Kể cả dạy lớp đêm và ngày Chúa nhật !

Cho nên  một người dạy sử hay địa chẳng hạn thì số học bạ thầy phải phê và ký lên đến con số ngàn không có gì là lạ .

 Bởi thế nhìn lời phê của các thầy thường thấy hết sức đơn giản thường chỉ gồm mấy chữ : Giỏi, Khá, Được, TB, Tạm !

  Có lần tôi đọc một lời phê của một thầy dạy sử : Tạm vậy ! Tôi hơi ngạc nhiên hỏi thầy sao phê thế ?  Thầy đáp :

   - Thằng nầy quậy dữ lắm anh à …Nhưng trong học kỳ II tôi ghè dữ nên nó có tiến bộ .

  À thì ra TẠM VẬY để diễn tả  một hành trình khá dài của nhân cách một con người !

  Và hầu như các thầy cô đều có một chữ ký hết sức đơn giản . Tôi cũng không có ngoại lệ : chữ ký của tôi chỉ có hai mẫu tự là chữ lót và tên !

  Ôi ! những lời phê và những chữ ký trong học bạ !

  Tôi hỏi một cô dạy sử việc nầy thì cô trả lời rấ thẳng thắn :

-    Tôi dạy mười mấy lớp thì đâu có nhớ mặt và sức học của tất cả các em ! Do đó chỉ phê theo cách nhìn điểm mà thôi !

  Các bạn xem một số lời phê và chữ ký trong học bạ lớp đệ ngũ và đệ Tứ của tôi thì rõ  phần nào


Photobucket

                                                            
  Bìa ...



Photobucket


       Tờ thứ nhất là lý lịch và hình


Photobucket



                                            Tờ thứ hai ghi kết quả HK .1


Photobucket

                                            Tờ thứ hai ghi kết quả HK .2


Photobucket

                                       Những GS dạy trong năm được gọi là HĐGS

Photobucket

Lục cá nguyệt thứ nhất của lớp mới


Photobucket

                                          Lục cá nguyệt thứ hai của lớp mới

Photobucket

                                         Gồm những thầy dạy trong năm

Photobucket


                       
   uyenvan viết :

“Việc phê học bạ khép lại bộn bề, mệt mỏi của một năm học, thường được tiến hành nhanh chóng như một thủ tục,nhất là đối với biểu mẫu quyển học bạ của Bộ Giáo dục ngày nay - Nó làm tôi xao xuyến nhớ về những quyển học bạ của mình, vàng ố rồi nhưng mỗi lần lật ra, tôi lại nhìn thấy tuổi hoa niên chấp chới bay về qua những lời phê sống động, tôi lại hình dung trước mắt những ngày háo hức đến trường, những mùa hè hắt hiu nỗi nhớ, những kỷ niệm ngọt ngào với thầy cô khả kính của một thời…”

Thật là cảm động  !

   Khi tôi làm công tác QL thì chuyện phê học bạ của HS là một vấn đề đặt ra phải làm sao cho tốt , nhưng nếp cũ đã có từ rất lâu rồi … làm sao mà sửa ?

   Cấp I  thì các thầy cô phê rất chuẩn . Tuy có người xuê xoa rộng rãi ; có người quá nghiêm  khắc , coi như việc dọa phê học bạ xấu là một chiếc đũa thần giúp cải thiện mọi tình huống vế học tập và đạo đức trong lớp vậy . Nhưng mọi thứ vẫn tốt . Mình rất thích và quý cái tính cẩn thận và nghiêm túc của các thầy cô C.1 .

   Còn việc phê học bạ ở C.2 thì sao ?  Hãy nghe uyenvan nói :

“ Học bạ bây giờ khác xưa, giáo viên bộ môn chỉ ghi điểm , ký tên, đóng mộc ( lâu dần không nhớ nổi thầy cô mình từng có nét chữ ra sao !),”

  Còn với GVCN ?

 Vẫn như ngàn xưa ! : Giỏi ; Tốt ; Khá ; TB ; Kém hoặc : Có thế khá hơn ; Có tiến bộ ; Chưa tiến bộ …Cũng không loại trừ lời phêTẠM VẬY ! và những lời phê chết người : Lười lắm ; nghịch lắm ! Đạo đức TB v..v…

  Tôi gọi cái học bạ là HỌC TRÌNH CỦA MỘT CON NGƯỜI thật không có gì quá đáng . Hãy nghe uenvan nói tiếp :

“Học bạ nhiều khi không còn là một thứ giấy tờ hành chính, nó trở thành chứng nhân của một đoạn đời trong trẻo, hồn nhiên; một đoạn đời phấn đấu không mệt mỏi hay một đoạn đời lơ đãng, vô ưu….nó có thể mang lại niềm tự hào hay một nỗi nhục nhã…nó đánh dấu sự lớn lên hay những lỗi lầm không sao cứu chuộc của người đi học …

   Đề tài HỌC BẠ  và PHÊ HỌC BẠ  thật rất cần cho những người làm công tác Giáo Dục lắm thay !

                                              Những ngày chuẩn bị tổng kết năm học 2010

                              


Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

MOTHER' S DAY 3


   
                                          NHỚ MẸ !
                        



                                BA:

Ba va Má

                                          (Lời bài KỶ NIỆM - PD)
    
                                    Chừ đêm Ba có chiêm bao ?
                                    Giật mình cô quạnh xiết bao là buồn…!
                                    Ôi! con nuốt lệ sầu tuông ,
                                    Mà sao vẫn nhớ…nhớ thương ngút ngàn …!  




                                          ANH THẾ HOÀNH :

Photobucket




                                 Chiều nay anh ghé qua đây ,
                                 Nhớ hình bóng cũ ngày nầy chăng anh ?
                                 Cảnh nhà cô quạnh buồn tênh ,
                                 Tìm đâu lại thuở ngày xanh năm nào.
                                 Em về em ngỡ chiêm bao ,
                                 Nhớ Người như vẫn hôm nào còn đây ,
                                Tưởng như vẫn được sum vầy ,
                                 Rồi tan giấc mộng lòng đầy thương đau …


             
                             CHỊ NGUYỆT THU :

Photobucket





             Chị về Chị có nhớ chăng ?
             Em về em nhớ ngàn năm nụ cười
             Giờ đây vật đổi sao dời ,
             Thì thôi … chỉ gặp lại Người trong mơ !...



                                       ANH THẾ HÙNG :

Photobucket




                               Anh về sớm nắng chiều mưa ,
                               Có bao giờ nghĩ Người vừa đâu đây ?
                               Ôi ! xa có bấy nhiêu ngày ,
                               Mà anh có thấy sao dài thiên thu ?


                   THẾ DŨNG  : Photobucket


                                 Anh có khi nào anh có nhớ,
                                  Một hình bóng cũ đã xa xôi ?
                                  Chị có khi nào còn có nhớ ,
                                 Những gì đầm ấm nhất trong đời ?

                                                         *

                                Em có khi nào em có nhớ ,
                               Kỷ niệm ngày thơ với mẹ hiền ?
                               Ta có khi nào ta vẫn nhớ ,
                               Chuyện ngày xưa cũ dẫu muôn niên ?

                                                        *

                               Ta nhớ người xưa đã cách xa,
                               Giờ đây chiếc bóng chỉ mình ta ,
                               Nhớ thương thương nhớ đầy trong mắt ,
                               Sao vẫn còn mơ mẹ vắng nhà ?

                                                        *

                               Có bao giờ mẹ về nơi đây ?
                              Nhìn ngắm chúng con lệ vơi đầy ,
                               Nhớ về ngày cũ nay xa lắm ,
                               Mãi tít mù khơi tận chân mây !...

                                                       *

                             Có bao giờ mẹ về thăm Ba ?
                             Để thấy người xưa đã chớm  già ,
                             Mà vẫn cô đơn trông vò vỏ ,
                             Một hình bóng cũ đã đi xa . . .



                                            NGUYỆT BÍCH  :


Photobucket



                              … Chiều hôm qua mưa rơi tầm tã,
                                   Nhà vắng Người em có nhớ mẹ không ?
                                   Vẫn biết Người đi là vĩnh biệt,
                                   Sao lòng mình vẫn mãi nhớ mong ?…


                                                 MINH KHAI  :

Photobucket



                                  …Con tưởng sẽ dần khuây nổi nhớ
                                     Thời gian sẽ hàn gắn vết thương đau
                                      Đâu biết càng lâu càng nhức buốt
                                      Niềm thương còn mãi đến ngàn sau…


                                             MINH PHƯỢNG  :

Photobucket




                                   Em về em có trông chờ ,
                                   Gặp người năm cũ bao giờ chăng em ?
                                   Thì thôi thao thức qua đêm …
                                   Đành mơ bóng cũ qua rèm song thưa …


       MINH PHƯƠNG  :

Photobucket

                                  Nghe em cất tiếng ru hời ,
                                  Mà sao anh thấy tơi bời ruột gan !
                                 Nhớ ai anh nhớ ngút ngàn ,
                                 Tiếng ru tiếng võng muôn vàn thân thương
                                 Rồi mai sớm nắng chiều sương ,
                                 Nhớ Người em có vấn vương trong lòng ?

                                                       
                                                                         Mother's Day 2010 .
                                                                     



Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

MOTHER' S DAY 2

                                             

            TẢN MẠN VỀ NGÀY CỦA MẸ …

                Tặng Hồng Vị và các bạn không còn mẹ …    



  Vào những năm 70 , Mẹ tôi bị một cái bướu cổ càng ngày càng phát triển, và bác sĩ bảo phải mỗ . Cả nhà tôi mọi người đều lo lắng . Mỗ hay không mỗ là một đề tài chúng tôi bàn rất lâu vì cái bướu dạng nầy rất nguy hiểm : lành ít , dữ nhiều ! Đụng dao kéo vào nếu là bướu ác tính thì thời gian kết thúc chỉ tính từng tháng mà thôi .

Song cuối cùng chúng tôi cũng nghe theo lời tư vấn của anh Phán tôi là phải đưa mẹ tôi đi mổ .

Mổ xong phải lấy một miếng đi thử xem coi bướu ấy thuộc dạng nào .

Trong lúc chờ đợi kết quả từ bệnh viện coi đó là bướu ác tính hay bướu lành tính , Ba tôi ở nhà tôi .

Tôi còn nhớ, đó là một sáng chủ nhật , hai cha con đi mua một cây đờn kìm … và tôi đã khóc thầm nhiều đêm trên căn gác nhà ở Cầu Chữ Y khi nghe Ba tôi đờn bản Dạ Cổ Hoài Lang …


Photobucket


Sau nầy khi bình tâm lại tôi thường tự hỏi : không biết những giọt nước mắt đó tôi khóc cho Mẹ tôi hay vì Ba tôi trong tâm trạng đợi chờ đầy lo âu , căng thẳng ?

Có lẽ cả hai .

Trong tất cả anh chị em tôi, kể cả mẹ tôi , không ai biết được bí mật nầy của tôi và Ba tôi trong những ngày chờ kết quả thử bướu cho má tôi và về lý do mà hai cha con đi mua cây đờn kìm .

Và cũng chỉ có mình tôi nghe được tiếng đờn kìm ngày ấy với bản Dạ Cổ Hoài Lang …

                                                              *

Lần đó mẹ tôi chỉ bị một cái Tumeur mix - nói theo danh từ y khoa là một cái mụt hỗn hợp - vô hại .

Và cũng sau lần đó , Ba tôi treo cây đờn lên chỗ ít thấy nhất , và còn rất lâu nữa tôi không nghe Người đờn bản Dạ Cổ Hoài Lang thuở xưa …

Photobucket


 ...Nhưng rồi mẹ tôi cũng ra đi trước …

Dự báo những cung bậc u sầu trong bài Dạ Cổ Hoài Lang rồi cũng bật ra thành những tiếng tơ đồng nức nở trong cảnh kẻ ở người đi …

Tôi không được nghiên cứu sâu về âm nhạc và chưa hiểu biết tường tận về những tác động của nó , song khi Ba tôi mua cây đờn kìm lúc Má tôi bệnh nặng là một tín hiệu không vui . Ba tôi lại phổ một bài ca . Phải chăng đó là khúc Phượng Cầu Kỳ Hoàng của Tư Mã Tương Như ?  Nhưng hởi ôi ! nàng Trác văn Quân đã ra người  thiên cổ thì biết còn ai nghe được khúc nhạc bi thương nầy ngoài những đứa con mất mẹ, lạc đàn ?


  Đêm nay nghe mưa nhớ tiếng đờn ,
  Lòngh con xao xuyến chớm bâng khuâng
  Nhớ cảnh, nhớ người con thao thức
 Sao lòng con thấy muốn rưng rưng .


 Mother;s Day 


  Vào những năm 80 là những năm đất nước gặp nhiều khó khăn về kinh tế và đời sống .

  Từ Cần Thơ muốn đi TP Hồ chí Minh phải có giấy giới thiệu để mua vé xe đò …Lương GV của tôi chỉ có mấy cọc mấy đồng , cả nhà phải ăn độn bo bo nên chúng tôi ít có dịp về thăm quê…

  Dù rất khó khăn, nhưng mẹ tôi vẫn muốn đi Sài Gòn, mẹ nói với ba tôi là đêm nằm chiêm bao thấy tôi vọt xe vespa ra đầu hẽm quá nhanh và bà rất sợ tôi bị đụng xe …! Mẹ nói phải gặp tôi để dặn dò chạy xe cẩn thận …

  Ba tôi không thuyết phục được mẹ tôi nên phải đưa người lên thăm chúng tôi.

Mẹ ơi ! con hiểu tấm lòng của mẹ lắm và con xin hứa không bao giờ làm buồn lòng mẹ ; không bao giờ để mẹ phải quá lo lắng cho con, dù con đã trưởng thành …  

Từ ngày đó , mãi đến cả bây giờ, mỗi lần tôi chạy xe nhanh tôi liền chợt nhớ đến mẹ tôi và tôi từ từ giảm ga lại , lòng nghe êm dịu , nhẹ nhỏm, thênh thang …

Và mẹ ơi ! giờ đây con đi sớm về khuya không còn ai lo âu , đợi chờ con nữa…Nhiều năm và nhiều năm…cho đến hết một kiếp người !...

Cầu trời cho mẹ an giấc ngàn thu dưới suối vàng ! và con ở đây , dưới ánh đèn muôn màu của đô thị phồn hoa con vẫn nhớ mãi về một bóng hình ngày ấy khôn nguôi …Và Chị, các Anh , em con chắc cũng khoắc khoải nhớ thương Người ! Nhớ về một thuở xa xưa tuy vất vã nhưng thật là thân thương,  đầm ấm xiết bao !...   
                                                                  Photobucket

                                                    
                                                                     Saigon , Th.5.2010


Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

MOTHER'S DAY 1

    

         CÓ MỘT NGƯỜI ĐÃ CHỜ TÔI
    DƯỚI TRỜI LẠNH ĐÊM SƯƠNG



                              Tặng : Anh Thế Hoành,

                                        Chị Nguyệt Thu,

                                        Anh Thế Hùng,

                                        Chị  Tuyết Hồng,

                                        Em Nguyệt Bích,

                                        Minh Khai,

                                        Minh Phượng,

                                        Minh Phương


                để mãi nhớ người mẹ yêu quý của chúng ta .

    Tôi có một người bạn mẹ cũng mất sớm , khi tôi nói sẽ gởi cho bạn ấy một  dĩa CD chủ đề là MẸ thì bạn ấy nói rằng không  bao giờ đủ can đảm nghe một bản nhạc nói về Mẹ . Nghe thật như muối xát trong lòng .

   Mấy hôm trước tôi đọc một entry của Ngọc Yến nói về mẹ và nghe bản nhhạc của Kim Lệ tặng làm nhạc nền của entry đó , lòng tôi xao xuyến bâng khuâng , rưng rưng muốn khóc . Tôi phải tự nhủ ; Con trai ai lại khóc ? nhưng không cầm lòng được … và một giọt nước mắt lăn dài trên má …

   Thế rồi biết bao kỷ niệm trong ký vãng ùa về chiếm trọn cả hồn tôi .

Photobucket


 Hồi đó , năm cuối ở trung học chúng tôi học ghê lắm , vì nếu rớt là bị bắt lính ngay .

   Nhà tôi ở ngang phi trường 31  một vùng gần như là ngoại ô Thành phố Cần Thơ . Nhà không có điện nên tối tối tôi đạp xe đến nhà Trọng ở cách đó độ 2 cây số , anh em 3, 4 đứa tập trung học nhóm . Ba má Trọng dành riêng cho chúng tôi một tầng lầu với đầy đủ phương tiện để học .

  Thường khoản 6 giờ, tôi xin phép mẹ tôi dắt xe ra ra đạp đi đến nhà Trọng . Mẹ dặn phải về trước 12 giờ đêm vì đi khuya, đường vắng rất nguy hiểm .

  Quy tắc về giờ giấc nầy không bao giờ tôi vi phạm , vì tôi biết rằng tôi đi đêm như vậy mẹ rất không yên tâm . Mẹ luôn luôn thức canh chờ tôi về để đóng cửa . Sau nầy tôi giữ một bộ chìa khóa để tự đóng mở cửa . Nhưng bao giờ mẹ cũng chong đèn thức chờ tôi .

Photobucket


  Một hôm , mẹ Trọng nấu chè đãi chúng tôi . Chờ chè mãi đến gần 12 giờ người nhà mới đưa chè lên . . Chúng tôi vừa ăn vừa  chuyện  trò quên mất thời gian  . Khi giật mình xem đồng hồ thì đã gần 1 giờ đêm !

   Tôi phóng xe về thật nhanh, hy vọng rằng mẹ đã ngủ rồi …nhưng …

Khi về đến cây cầu xi măng dẫn vào con lộ vô nhà thì tôi thấy lờ mờ bóng dáng ai đứng trên cầu .


Photobucket


  Sương mù dày đặc , tôi không nhìn thấy rõ …

  Nhưng khi tới gần thì tôi nhận ra đó là mẹ tôi  !

 Lòng tôi rung lên một cảm xúc khó tả dâng trào tràn ngập tâm hồn tôi …

  Tôi  xuống xe, một tay vịnh xe, một tay đặt lên vai mẹ tôi . Trời ơi ! bờ vai gầy guộc của mẹ thấm ướt sương đêm ! …

   Tôi biết nói gì đây để tỏ lòng cảm ơn và tạ lỗi trước tấm lòng của mẹ ?

   Tôi chỉ nghe mắt mình hơi cay và tôi biết chỉ có giọt nước mắt âm thầm ấy mới có thể nói được lòng mình đối với tấm lòng rộng lớn của người từ mẫu.

  Hai mẹ con từ từ đi vào nhà , mẹ nói rằng vì sốt ruột nên phải ra cầu đón tôi và mẹ cũng chỉ mới ra đó thôi …Tôi biết đấy là mẹ nói cho tôi đỡ  băn khoăn , chứ vai mẹ ướt đẩm sương đêm như vậy có nghĩa là mẹ đã đứng đó từ lâu lắm để đợi tôi .

   Câu nói ấy của mẹ tôi khắc ghi trong lòng mãi mãi cho đến bây giờ không thể nào quên . Mẹ thường che chở cho chúng tôi trong những tình huống như vậy , nhận về phần mình những thiệt thòi , cam chịu, gánh cho con những nhọc nhằn lao khổ hay những chuyện đỡ đần  như kiểu ở trên làm cho con an lòng , khiến nó không xấu hỗ, tự thẹn …

   Mẹ ơi ! một chuyện của con như thế mà cũng khiến cho mẹ nặng lòng  thì 9 đứa chúng con đã chất lên vai mẹ biết bao là vất vả  ?

   Nhưng bây giờ nghĩ ra thì có ích gì đâu ? Như Kim Lệ đã viết :”…Nếu có bao giờ con yêu mẹ, hãy yêu đi khi mẹ còn đây …đừng chờ đến lúc mẹ ra đi , ghi lời yêu quý trên bia đá …”


Photobucket



  Và mẹ ơi ! Từ ngày mẹ ra đi, không còn ai chờ con dưới sương khuya như thế nữa …Đường trần gian con chỉ lê bước một mình …


                                                                                9/5/2010

      Nhạc nền : LỜI MẸ : Nhạc và lời KIM LỆ  Kyra Nguyễn hát
 

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

CHUYỆN THÁNG TƯ

              HỒI ỨC THÁNG TƯ





 










 Quới , bạn học hồi ở Luật hớt hải tới nhà tôi làm toáng lên :

-    Đi mầy ơi ! Sao còn tỉnh queo vậy ?

   Tôi buông thỏng :

-    Tao không đi

  Thế là Quới rủ được Thành cao kều , Tâm Bắc kỳ và Vinh móm , chúng nó chạy ra tàu Hải quân Mỹ đi an toàn .


Photobucket  



Trong những ngày loạn lạc đó biết bao cảnh đời thương tâm xảy nói sao cho xiết!  Nhất là đồng bào từ các tỉnh Miền Trung chạy dạt vô Nam để tránh bom đạn

 .
Photobucket


 Các mặt  trận mở ra ở các tỉnh Miền Trung vô cùng ác liệt . Dân ở giữa hai làn đạn khó tránh khỏi thương vong …


Photobucket


  Người dân chạy nháo nhào không cần biết nơi đến là đâu , chỉ cần biết xa mặt trận là đủ …


Photobucket


  Có thể nói đó là một cuộc “di cư” vĩ đại : chạy đi để tìm đường sống !


Photobucket

 
     Nhưng trong khi đi tìm con đường sống vẫn không thoát khỏi cái chết !

    Người ta nằm xuống nhưng không biết vì sao mình chết …


Photobucket


  Ôi ! Người lính nầy ngóng trông gì thế ? Anh chờ một chiếc trực thăng tải thương hay chờ một chiếc xe hồng thập tự ?
  
  Và người phụ nữ nầy biết chị có còn chút hy vọng sống sót nào nữa chăng ?

  Trong khi những người thường dân đang gồng gánh rảo bước hòng rời xa nơi đầy bom đạn , khói lửa thì hai người nầy không biết rồi sẽ đi về đâu ? Nổi lo âu của người lính và  dáng vẻ tuyệt vọng của người phụ nữ cũng thấy được họ không hy vọng có một cơ may nào …

  Chiến tranh là tàn bạo và khốc liệt , nhưng bức hình nầy mang đầy tính nhân bản trong đó gói ghém một tình người thật là vĩ đại.

  Người lính đâu chỉ biết cầm súng đi bắn giết ?

  Lòng thù hận , nổi bất bình, lòng căm ghét … sẽ xóa nhòa đi khi con người đứng trước lương tâm của mình .

  Tôi nhìn bức hình nầy đột nhiên tâm tình trong lòng tôi dịu lại , thanh thảng và thấy mình bỗng nhiên có một tình yêu rộng lớn đối với  con người …

Photobucket

      Còn người lính nầy nữa . Đây là con của anh hay là một nạn nhân chiến cuộc ?
   Dù đứa bé là ai chăng nữa, chúng ta cũng thấy rõ nổi đau thương của ngưới lính đã đến tột cùng !

  Anh cầm súng đi bắn giết, nhưng đứa bé nầy đã chết vì bom đạn ! Nổii đau của anh là một mâu thuẩn lớn của thời chiến : Phải đi bắn giết trong khi lại xé lòng vì trông những cảnh ngừơi chết, nhà cháy vì bom đạn !

  Ôi ! Chiến tranh thật là khủng khiếp !!

Photobucket

 
     Người mẹ nầy chỉ còn tìm thấy con qua chiếc ảnh đã ố vàng …

   Nước mắt hầu như đã cạn, nhưng nổi nhớ thương khắc khoải không thể nào khuây …

  Người ta nói : “ Hãy yên lòng Mẹ ơi !...”

  Nhưng con đi không về , chỉ còn lại bức hình thời xưa cũ mỗi lần nhìn là nước mắt Mẹ rưng rưng , lòng mẹ rối bời, xốn xang bởi cảnh tre lão khóc măng non thì biểu Mẹ “hãy yên lòng” làm sao được ?

      …Nghe tin xóm làng kêu gào
          Quân thù đã bắt được con
          Đem ra giữa chợ cắt đầu
         Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò !

         Nghẹn ngào không nói một câu
         Mang khăn gói đi lấy đầu
        Đường về thôn xóm buồn teo
        Xa xa tiếng chuông chùa gieo…(PD)

           ……………

         Mẹ già nấu nước chờ ai
         Đêm đêm súng nổ vang trời
         Giật mình em bé mồ côi
         Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò !(PD)


Photobucket


   Người con gái nầy với tấm thẻ bài của người yêu từ mặt trận gởi về đã khóc
Cho người, khóc cho mình và cho bao kiếp người …Dù là bên nầy hay bên kia gì cũng có những người cô phụ đã bao lần cạn dòng nước mắt khóc cho cảnh sinh ly , tử biệt .

  Bạn của tôi : Lan và Lài đến bây giờ cũng chưa khô nước mắt của đời cô phụ .
  http://thedung1952.multiply.com/journal/item/109/109

 http://thedung1952.multiply.com/journal/item/101/101



  Photobucket


 Không chỉ có người Mẹ , người  vợ bị nhiều mất mát vì những cuộc chiến tranh …mà chiến tranh đâu có từ bỏ những trẻ em như Kim Phúc trong bức hình nầy … Chiến tranh và trẻ thơ là hai thái cực làm đau xót lòng con người nhiều nhất ..


Photobucket


   Bé ngồi trong quang gánh nầy đã nhìn thấy chiến tranh từ rất sớm .

   Nếu chúng hiểu, chúng sẽ thấy nổi khổ của mình và người mẹ khi còn có thể ngồi trong thúng cho mẹ gánh đi chạy loạn …


Photobucket


  Và người ta đã trả được thù khi người lính nầy đã nằm xuống nơi chốn hoang vu đổ nát nầy .

 Anh có thanh thảng ra đi không khi nhớ rằng anh đã để lại cõi trần gian nầy vợ dại, con thơ và người mẹ chiếu chiều vẫn mong ngóng anh một cách tuyệt vọng .

  Hãy yên giấc ngàn thu ! Hãy quên thù hận đi anh …


Photobucket


  Người mẹ với gánh nặng 6 đứa con nầy mà đồ tuế nhuyển chẳng có là bao , không biết “tản cư” đi được đến đâu ? Những bước chân nhỏ nhắn xiêu vẹo nầy làm sao chạy thoát bom đạn đuổi theo sau …

  Những đứa trẻ ! Trời ơi những đứa trẻ ! Chúng còn bé quá bước chân đi còn không vững thì biết “chạy giặc “ làm sao ?


Photobucket 


   Người lính bị thương nầy đi qua một túp liều xơ xác . Anh tìm về đơn vị ? hay anh đào ngũ ? Cho dù đi đâu, chiến tranh cũng làm cho anh mù lòa ý thức và con đường trước mắt lúc nào cũng là một màng đen bao phủ …
 

  Photobucket
                                                        Photo Edie Adams

 Người ta nói rất nhiều về bức hình nầy và tác giả của nó còn được giải thưởng lớn nữa , nhưng người ta có lẽ không biết rằng hàng ngàn, hàng vạn cảnh thế nầy đã xảy ra khắp đất nước chúng ta trong những tháng ngày máu lửa ấy …

 Hãy nhớ những đau thương ngày ấy !

Đừng quên những nổi khổ đau của dân tộc ta trong suốt thời chiến tranh ác liệt !!


                                                                  Cuối tháng Tư 2010