CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
NGƯỜI NỮ TẠP DỊCH
LỜI NGƯỜI SƯU TẦM :
Bản gốc của những câu chuyện nầy nguyên là một cái PPs mà một người bạn thân đã có nhã ý tặng cho tôi . Tôi đã gởi cho nhiều người bạn thân khác cũng dưới dạng PPs , và tôi cũng chuyển nó sang dạng FLV để post lên trên blog của tôi .
Tôi nghĩ rằng để cho các bạn xem kỷ những câu chuyện hay nầy tốt nhất là biên tập thành những entries để các bạn còm thì bài được phong phú hơn .
Vào Hạ , 2010
Vào tháng thứ hai của chúng tôi ở đại học , thầy của chúng tôi đã ra một bài thi bất ngờ .
Tôi từng là một sinh viên chu đáo nên đã trả lời mọi câu hỏi dễ dàng cho tới khi đọc một câu hỏi cuối cùng :
“Bạn biết tên gọi chị tạp dịch trong trường không ?”
Quả là câu hỏi như chuyện đùa . Tôi đã gặp bà ấy hằng bao nhiêu lần rồi . Bà có vóc dáng lớn, tóc sậm màu và tuổi trạc ngũ tuần , nhưng làm sao tôi lại có thể biết tên ?
Tôi đành nộp bài bỏ trống câu ấy .
Cuối khóa, một sinh viên nêu vấn đề : không biết câu hỏi cuối cùng đó tính điểm thi không ?
“ Dĩ nhiên là có “ Thầy trả lời , “ trong nghiệp vụ ngoài đời , các bạn rồi sẽ gặp gỡ nhiều người . Tất cả đều quan trọng . Họ nên đựơc quan tâm và ân cần của các bạn , dẫu cho chỉ một nụ cười hay một lời chào hỏi .
Tôi không thế nào quên bài học nấy , tôi đã tìm biết ngay tên bà phụ trách tạp dịch là …
DOROTHEÉ
GIÚP ĐỠ NGƯỜI DƯỚI CƠN MƯA
Vào khoản 23.30h đêm nọ có một người phụ nữ da màu cao niên đứng bên lề một xa lộ ở Alabama , dưới cơn mưa tầm tã .
Chiếc xe của bà bị hỏng dọc đường và bà đang vô vọng mong được “quá giang”.
Ướt đẫm . Bà quyết định đón đi nhờ khi có xe chạy ngang qua .
Một thanh niên da trắng đã ngừng xe giúp bà . Trường hợp nầy hiếm xảy ra vào thập niên 60 , có nhiều biến động xung đột về sắc tộc .
Ghi chú của người biên tập :
Thời ấy ở Mỹ, nhiếu Tiểu Bang người da đen không được đi xe buýt chung với người da trắng, không được vào những rạp hát của người da trắng , Trẻ con da đen không được học ở các trường của người da trắng v…v…
Thời ấy ở Mỹ, nhiếu Tiểu Bang người da đen không được đi xe buýt chung với người da trắng, không được vào những rạp hát của người da trắng , Trẻ con da đen không được học ở các trường của người da trắng v…v…
Anh thanh niên đã giúp bà an toàn , đưa đi tìm xe taxi . Bà có vẻ vội vã , nhưng đã không quên cám ơn và xin ghi địa chỉ người thanh niên .
Bảy hôm sau, có người gõ cửa nhà người thanh niên . Trước sự ngạc nhiên, một người đến giao hàng : một máy truyền hình màu với màng ảnh lớn có kèm theo ghi chú . Bà ấy viết :” Cám ơn cậu thật nhiều đã giúp tôi trên xa lộ hôm nọ , mưa không những làm ướt đẫm áo quần mà thấm đến cả tâm hồn của tôi . Và rồi cậu đã đến đúng lúc .
Nhờ cậu , tôi đã về kịp tại đầu giường ông chồng tôi trước khi ông trút hơi thở cuối cùng .
Xin thượng đế chúc lành cho nghĩa cử mà cậu đã dành cho tôi cũng như sự chân tình cậu đã dành cho người khác” .
Chúc cậu an lành
Bà. Nat King Cole
15/5/2010