Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010
Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010
NÓI LÚC NÀO ?
ANH CÓ HIỂU …
Mấy ngày lễ vừa qua tôi về quê chơi, nhân thể thăm lại người xưa .
Đó là cô Lài bạn học của tôi thời còn ở Trung học.
Bây giờ cô sống cuộc đời góa bụa với đứa con duy nhất, nhưng cũng khá thong dong.
Nhiều năm sau, từ khi Khanh - chồng của Lài mất – chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau luôn, với danh nghĩa tình bạn như thời còn học chung dưới một mái trường .
Trông Lài rất vui khi chúng tôi gặp nhau . Những kỷ niệm cũ ùa về tràn ngập cả ký ức của chúng tôi . Nói với nhau cả buổi trời vẫn chưa hết những gì chúng tôi muốn nói .
Sau đây tôi ghi lại một vài câu chuyện của ngày hôm đó .
………………………………………………………………….
- Anh về chơi nhân dịp lễ phải không ? Lâu quá không có tin gì của anh …
- Từ ngày Ba Má tôi mất, tôi ít về Cần Thơ …Thường về thăm anh chị em chỉ một vài ngày rồi đi…ít có thời gian để đi thăm bạn bè …
- … Dù đó là những người bạn thân thiết thời còn đi học ?
Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ , không biết phải trả lời sao ?
- Anh còn nhớ , có lần em viết thư cho anh , hỏi rằng tốt
nghiệp ĐH xong anh có về quê làm việc không ?
- Có , anh vẫn còn nhớ …
Và chợt biết bao kỷ niệm của một thời xa vắng tràn về vây kín chúng tôi…
Tôi nói :
- Hồi đó em quyết định lấy Khanh anh không biết … Khi hay tin thì đã trễ rồi…
( Khanh cũng là người quen biết của chúng tôi, anh học hơn tôi 1 lớp) .
Lúc ấy Khanh tỏ tình với em, mặt khác, gia đình Khanh cũng nhờ người sang dạm hỏi …Em bối rối quá không biết tính sao ? và em đã viết cho anh thư ấy …Em nghĩ rằng anh đọc chắc là anh sẽ hiểu …
Thật là xấu hỗ , bởi sự thật tôi không nhớ nội dung lá thư ấy và cũng không nhớ mình đã trả lời ra sao ? Mấy chục năm rồi còn gi? Tôi buộc phải hỏi :
- Thế anh trả lời sao ?
- Anh nói rằng chắc anh không về CT làm việc , bởi lúc ấy anh cũng đã có công việc ở Sài Gòn rồi…
- Rồi sao nữa?
- Em chỉ mong anh hiểu được nội dung em gởi gắm bên trong và giúp cho em tìm một lối thoát , bởi em không yêu Khanh .
Tôi lắp bắp :
- Trời ơi ! Sao lại có chuyện như vậy được ? sao anh không biết gì cả ?
- Mình là bạn thân bao nhiêu năm , anh hiểu tính em mà …làm sao em nói được ?
- Lúc ấy anh cũng rất …thích em , nhưng không biết tại sao anh không nói ?
- Anh chỉ …thích em thôi à ? Thế thì anh không nói là phải ! Em cũng lầm …
- Lầm sao ?
Lài nói thẳng :
- Em tưởng là anh yêu em …
Tôi ngây người ra, không biết nói sao ? Tôi chợt nhớ một bài ca dao nghe như nghìn mũi dao xoáy vào lòng …
…………
Nụ tầm xuân nở hoa xanh biếc ,
Em lấy chồng anh tiếc lắm thay !
Ba đồng một miếng trầu cay,
Sao anh không hỏi những ngày còn không ?
Bây giờ em đã có chồng ,
Như chim vào lồng như cá cắn câu,
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ ?
Chim vào lồng biết thưở nào ra ???...
- Lúc ấy em một mặt bị gia đình thúc bách, một mặt không còn chút hy vọng gì vế anh nên em ưng đại Khanh , em tưởng rồi đâu sẽ vào đấy …nhưng …
- Đời sống vợ chồng giữa em và Khanh thế nào ?
Giờ đây tôi mới nghĩ đó là câu hỏi rất ác của tôi trong quan hệ của tôi với Lài . Nhưng tôi thương nàng quá , không kềm giữ được phải bật ra câu hỏi ác nghiệt ấy .
Nhưng Lài trả lời rất bình tỉnh và chính xác hình như câu trả lời đã có sẵn trong đầu nàng từ lâu :
- Khanh rất yêu em nhưng không biết giữ em, hay không giữ được em … Còn em , em cũng rất yêu Khanh, nhưng lúc nào cũng thấy cô đơn khi gần bên ảnh …
Các bạn !
Có những cuộc đời dường như lỡ nhịp bước khi ta bắt đầu dấn thân vào đời, tuy không phải là dang dỡ, nhưng cũng lắm thương đau chỉ vì ta không hiểu ý tình ẩn trong một câu nói, một bức thư .
Nếu tôi hiểu ý của Lài trong bức thư ấy thì nhiều việc có thể xảy ra , tôi không lỗi hẹn với đời mình và Lài sẽ chắc không phải cô đơn khi chung sống với tôi …
Vậy hiểu một câu nói, hay nói đúng lúc, quả thật là đâu có dễ !
ANH KHÔNG HIỂU …
Tôi và Sương quen nhau khá lâu và phải nói là khá thân thiết , đặc biệt là chúng tôi chưa biết mặt nhau , chỉ hiểu nhau qua bài viết và thấy nhau qua hình …
Chúng tôi tự hào là biết nhau, hiểu nhau còn nhiều hơn những người thường xuyên gặp gỡ .
Thân nhau quá , tôi thấy tình cảm của mình chắc là Sương hiểu nên một hôm tôi đánh bạo nói :
- Anh có ba chữ muốn nói với em …nhưng sợ em giận …
- Ba chữ gì hả anh ?
- Nhưng em hứa là không giận, anh mới nói .
- Anh nói đi , em không giận đâu … Mà ba chữ gì vậy ? có quan trọng không ?
- Rất quan trọng !
- Thế thì anh nói đi !
- Anh nói một nửa thôi nghen ?
- Cũng được , anh nói đi
- Anh rất thích em …!
- Chời ! thế thì đâu có gì mới lạ mà anh bảo là không dám nói?
- Nhưngn đó mới chỉ là một nửa …
- Vậy còn một nửa anh nói luôn đi .
- Ừ , để anh sẽ nói …
- Nói đi anh, em cúp máy bây giờ …
- Khoan ! để anh nói …Anh..
- Anh sao ?
- Anh yêu em !
Yên lặng một hồi khá lâu . Đột nhiên máy mất tín hiệu !
Và rất lâu mãi về sau, Sương không bắt máy tôi nữa …
Đó là sự mất tín hiệu liên lạc điện tử dài nhất trong đời tôi . Tôi chưa kịp hối hận thì mọi việc đã xấu đi rồi không thế nào cải thiện được nữa …
Mãi rất lâu về sau chúng tôi mới làm lành lại với nhau .
Có lần tôi đánh bạo hỏi vì sao hôm đó Sương không trả lời mà cúp máy ?
Sương chỉ nói đơn giản :
- Vì anh nói điều ấy ra không đúng lúc !!
Thưa các bạn !
Đó là hai lần trong đời tôi nói không đúng lúc . Một lần muộn và một lần sớm …
Một lần tôi đã đánh mất tình yêu đầu đời của mình và làm cho người yêu của mình bị giam hãm trong nổi khắc khoải suốt cả một đời ; một lần tôi suýt đánh mất một tình bạn lớn .
Thế tôi phải nói khi nào ?
Lúc nào cần phải nói và lúc nào không nên nói ?
Tôi không biết .
Tháng 5/2010
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
LỜI HỨA
Tặng NK & Lài
Ngạn ngữ Pháp có câu : “ Promesse et tenir sont deux “ , nghĩa là “hứa và giữ
lời là hai chuyện khác nhau “ .
Không biết ở Việt Nam mình có như vậy hay không ?
Có một người bạn nói với tôi rằng “hứa thì dễ, nhưng giữ lời rất khó” .
Nếu ta chưa từng trãi nghiệm thì thật khó mà đánh giá .
Có một chuyện đã xảy ra cho tôi cách nay không lâu thuộc đề tài nầy , xin kể
lại để các bạn phẩm bình nhé ?
*
Hồi học trung học ở Cần Thơ, lớp 12B2 của tôi chỉ có 4 cô gái , còn lại toàn là
đực rựa . Cũng nên nói để các bạn không học thời trước 75 hiểu rằng thời đó
lên lớp đệ Tam (lớp10) đã bắt đầu chia Ban : Ban A : khoa học thực nghiệm ,
ban B : khoa học toán , Ban C : Ban văn chương và Ban D : ban Hán ngữ .
Mỗi Ban chương trình nặng nhẹ và hệ số điểm khác nhau .
Ban B con gái ít học vì toán khó và đến hệ số 5 lận , bạn nữ nào khá toán
mới học Ban nầy . Do đó lớp 12B2 của tôi chỉ có 4 mống nữ ! .
Trong 4 cô gái quý hóa ấy có Lài là một hoa khôi của lớp và của trường nữa .
Bọn con trai bu theo Lài như ruồi ! nhưng Lài hình như không thích những
chuyện lăng nhăng ấy nên vẫn tỉnh queo trước bao nhiêu ong bướm dập dìu ! ..
Đặc biệt là Lài học rất giỏi , cả lớp tôi chạy theo Lài hụt hơi !
Môn nào chúng tôi cũng không chịu thua Lài, nhưng đến môn Văn thì thế nào
chúng tôi cũng bị lép vế …
Thế là Lài luôn đứng nhất lớp . Tụi tôi dù phấn đấu cở nào cũng chỉ đứng từ
hạng nhì trở xuống mà thôi …
Từ trái sang ; Trọng , Cang, Dũng, Diệp . Lài không chịu chụp chung mà làm phó nhòm !
Nhóm bạn chơi chung của chúng tôi gồm 5 đứa : Lài là em út vì nhỏ tuổi nhất .
Tụi tôi chơi với nhau bằng một tình bạn trong sáng , nhưng riêng tôi không sao
tránh khỏi có những lúc lòng bâng khuâng nghĩ về Lài.
Hồi đó những mối tình học trò đơn phương đẹp lắm , Chỉ nhìn nhau cũng thấy
vui !
*
Cuối năm đó 5 đứa chúng tôi đều đậu cả , nhưng sau đó chúng tôi lại tản lạc
khắp bốn phương trời .
Tôi lên Sài Gòn học , bỏ lại phía sau thầy, bạn và ngôi trường cũ …
Lài và các bạn ấy không học lên nữa mà bước vào đời .
Thời gian nầy tôi vẫn liên lạc thư từ với Lài. Lòng thì nhớ thương mà sao
không dám nói …
Thư của Lài cũng chỉ là xã giao bình thường , không có dấu hiệu gì xa hơn tình
bạn .
Chẳng biết Lài có chờ một câu mở lời của tôi không ? Như sau nầy, có lần
nàng hỏi tôi :
- Hồi đó em chờ hoài nhưng có thấy anh nói gì đâu?
Trời ơi ! Tại sao đến khi Lài đã tay bồng tay mang rồi nàng mới nói với tôi
điều nầy ?
*
Lài lập gia đình mấy năm sau đó . Chồng nàng là một sĩ quan trong quân đội
Sài Gòn .
Mùa hè năm 74 chồng Lài chết trận nàng thành góa phụ với một nách hai con …
… Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Đời chia hai nhánh sông
…………………………….
Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Thương người em năm cũ
Thương góa phụ bên sông
(Phạm văn Bình)
Hình minh họa (Bl , NY)
Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau bằng tình bạn như xưa …
Một hôm Lài điện thoại cho tôi nhờ tôi đón cô ở Xa Cảng Miền Tây , chở cô
đi tìm nhà một người quen tận Thủ Đức .
Hẹn nhau 9 giờ sáng Chúa Nhật ở Xa Cảng . Lài sẽ gọi cho tôi khi sắp tới .
Nhưng cuộc đời đâu có suông sẻ nên mới có chuyện không vui …
Còn nhớ , sáng chúa nhật hôm ấy… tôi chuẩn bị đi sớm hơn giờ hẹn thì đùng
một cái : một anh bạn cũ từ Buôn ma Thuột xuống thăm …Tôi phải dàn xếp
thật vất vã mới ra khỏi nhà lúc 8.30 giờ …
Tôi rất vội , nên phóng xe khá nhanh , ra đường Hùng Vương tôi đang chạy xe
sát lề thì bất ngờ một gã phóng xe từ trong hẻm ra lao vào tôi . Tôi ngã lăn ra
đường .
Người đi đường bu lại rất đông , có người tốt bụng đã gọi CSGT …
Khi xong việc ăn kết tai nạn thì đã hơn 10 giờ ! Tôi rất sốt ruột , nhưng không
biết làm sao liên lạc được với Lài vì điện thoại của tôi do cú đụng mạnh , văng
ra đường và bị mất nguồn .
Xe tôi cũng không hư nhiều, tôi chạy nhanh ra Xa Cảng .
Dọc đường tôi ghé vào Bưu điện gọi Lài . Lài nói : chờ tôi lâu quá , gọi điện
cũng không được nên cô đã quay về …
Tôi mới thanh minh vụ bị tai nạn thì Lài cúp máy .
Và Lài giận tôi suốt mấy năm trời !
Tình bạn cũng lâu , biết nhau cũng lắm , nhưng một lần lỗi hẹn là vất đi
tất cả …
Thật là đau xót !!
Các bạn !
Có phải hứa thì dễ mà giữ lời thì khó chăng ?
Tháng 4/2010
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
ẢO HAY THẬT ?
BẠN BÈ TRÊN MẠNG
Khi mình có blog ở bên 360 thì chỉ có mấy người bạn , trong đó có KD là người mình quen sớm nhất và là người bạn nhiệt tình với mình nhất .
Lúc ấy mình chưa biết giao du trên mạng , ít quan tâm thăm hỏi , đọc entries của bạn ...do đó thường bài viết của mình cũng không ai đọc .
Hồi đi học và sau nầy ra đi làm việc mình cũng có rất ít bạn . Thật ra đó là tại bản tính mình như thế , không phải mình làm cao hay nhút nhát .
Khi chuyển qua Mul mình mới bắt đầu có thêm bạn , nhưng cũng không nhiều Mình cất công đi tìm bạn để kết giao nhưng kết quả rất ít , một phần , có lẽ thú chơi blog chiếm một vị trí không lớn trong đời sống tinh thần của mình . Nói nôm na là mình không "ghiền" blog . Mình chưa tìm được ở blog cái gì khả dĩ trói buộc mình .
Nhưng gần đây có những bạn blog đã có lòng tốt, dẫn dắt mình , giúp đỡ và an ủi mình rất nhiều gây cho mình mối thiện cảm trong việc giao du trên mạng ... Mình cảm thấy thú chơi blog đã có những tích cực trong đời sống của mình .
Mình muốn đi thăm bạn blog , đọc bài của bạn mình sẽ học được gì ? và bài của mình viết, khi các bạn đọc sẽ làm cho các bạn hiểu mình thêm như thế nào ? Có tạo được niềm vui cho bạn không ? Bạn có chia xẻ những trăn trở của mình không ?...
Đơn giản là thế , nhưng không phải dễ dàng như thế !
*
Hôm nay mình đọc được một entry của một người bạn mới quen - người nầy mới invite mình hôm kia - bạn ấy than rằng list bạn bè thì nhiều , đã lên đến 200 ; số invite cũng trên 40...Nhưng danh sách bạn bè cứ tăng lên theo nổi trống vắng cũng cứ tăng dần ...!
Mình đọc xong bài ấy cảm thương bạn vô cùng cũng thương cho mình không kém ...
Nhìn lại cách cư xử của mình , soi mình trong gương và tự hỏi : mình làm tăng số invite của bạn ấy lên trên 40 nhưng nếu không làm giảm được sự trống vắng của bạn ấy chút nào thì kết bạn với nhau phỏng có ích gì ? hay chỉ làm nặng nề thêm hành trình của cuộc đời bạn ấy ???
Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2010
Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010
BÀI THƠ GỞI CHO EM ...
BẾN CŨ …
“Em đến bên tôi từ cõi lạ
“Ru hồn tôi vào chốn hư hao …"
*
Em đến rồi đi như ráng chiều qua song cửa
Ta bùi ngùi thương tiếc bóng trăng xưa
Từ độ ấy tâm hồn ta hoang dại …
Nhớ nhung gì sao tê tái những chiều mưa ?
Chốn xưa bây giờ sao hoang vắng
Ai đợi ta cạnh bến đò ngang ?
Bao người xuôi ngược qua lối ấy
Chiếu nghiêng nắng xế luống điêu tàn …
*
Em về với người ta với ta ,
Vầng trăng nửa mảnh bóng trăng tà
Trăng mờ soi lối về phương ấy
Đâu biết rằng ai vẫn xót xa !
Từng chuyến đò ngang vẫn lạnh lùng ,
Bao người xuôi ngược vẫn ung dung
Riêng ta sao vẫn còn đứng đó ,
Thơ thẩn tìm ai chốn bụi trần ?
*
Em đã đi rồi có phải không ?
Con sáo bấy chừ đã sang sông ,
Sao ta còn đứng trên bến vắng
Chờ ai ai biết nữa mà mong …
Em gởi cho tôi một mẫu tin :
“ Xa rồi để lại nơi đây tất cả ,
“ 2 giờ về trở lại đời thường .
“ Cám ơn ! Cám ơn người !
“ Đã cho em nhiều và tất cả !
Em trở lại đời thường – ta về đâu ?
Chờ ai nơi chốn Bến Giang đầu ?
Mà con đò cũ tìm đâu thấy ,
Còn ai để nhớ chuyện mai sau ?
4/2010
Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)