Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

TRÍCH HỒI KÝ : NHỮNG NGÀY THÁNG CŨ ...




NGƯỜI CHỊ LẠC LOÀI



  Hồi đó , khi anh Năm Khuyên – con trai duy nhất của Bác Hai tôi -  cưới vợ thì bác Hai tôi đã có vợ nhỏ (vợ bé) . Ông để bác Hai gái và đám con ở lại nhà lớn với Bà nội tôi . Lúc đó gia đình tôi cũng ở đó ,  ông đưa bà vợ nhỏ xuống sống ở Điền Cái Su – một điền khá lớn do ông tôi khai khẩn từ lâu .

  Thời bấy giờ đa thê là chuyện bình thường , nhưng lấy vợ bé rồi bỏ luôn vợ lớn như bác Hai tôi cũng là hiếm .

  Anh Năm Khuyên lúc chưa lấy vợ và ở chung với ba tôi, hai người suýt soát tuổi nhau ấy đã thành đôi bạn mặc dù thứ bậc là chú cháu .

  Vì chuyện thân thiết nhau giữa hai chú cháu như vậy nên về sau gây  nhiều hệ lụy cho một đời người . Đó là chuyện của người chị thứ Năm  của tôi .

                                                     *

  Thời bấy giờ vùng sông nước ở Cà Mau có nhiều cô gái trẻ đi ghe thương hồ mua, bán nhiều thứ thực phẩm, gia dụng … Ghe theo những con nước lớn , ròng đi bán buôn khắp các vùng sông nước của miền đất cuối Việt .

  Và một chiếc ghe bán đồ hàng bông với hai người con gái tuổi đôi mươi đã cặp kè với anh Năm Khuyên, trôi lên trôi xuống  theo các con nước thủy triều …


Photobucket 

 
                                             Ba tôi và anh Năm Khuyên


 Khi anh mõi gối trở về nhà thì anh mang theo một căn bệnh do nặng nợ trăng hoa cực kỳ nguy hiểm : Bệnh giang mai !  Ngay sau đó anh truyền cái bệnh quái ác ấy cho vợ , và chị Năm Khuyên đã bị hư thai .

  Bác Hai gái nhỏ khi biết chuyện nầy lập tức đến một tiệm thuốc bắc đặt mua một tễ thuốc gọi là ngũ hổ  tức là 5 vị thuốc cực độc để trị bệnh giang mai, về cho hai vợ chồng anh uống .

  Một vị đông y sỹ có nhiều kinh nghiệm nói rằng tễ thuốc ngũ hổ nầy  nếu đàn bà có thai uống sẽ bị hư thai thậm chí tuyệt tự .

  Quả nhiên sau lần sẫy thai đó chị năm Khuyên không có con được nữa .
 
  Nhiều người trong họ kháo nhau rằng bác hai gái nhỏ có chủ tâm làm như vậy để dòng lớn của bác hai tôi không người nối dõi , thừa tự .

  Tôi không biết chuyện ấy có phần nào sự thật hay không ? Nhưng sự tuyệt tự của anh Năm Khuyên tức của Bác tôi là có thật !

  Sự tính toán của bác gái nhỏ - theo tin đồn đại – đã có kết quả . Song âm mưu của bác – nếu có – cũng vô ích vì bác sinh 8 lần chỉ toàn là con gái !  Bác không tìm đâu ra được một mống con trai để nối dõi cho dòng nhỏ như bác hằng mong ước .

  Trong gánh họ của tôi lại có dịp để mà buôn chuyện với nhau rằng “ ông trời có mắt”

  Anh Năm Khuyên rất buồn vì nổi không có con nối dõi , nhưng tính trăng hoa vẫn không chừa nên anh đã có một đứa con rơi . Lúc sinh thời anh và gia đình không nhìn nhận nó , nhưng họ hàng, xã hội đều  thấy rất rõ và mặc nhiên coi nó là đứa con ruột thịt của anh bởi nó giống anh như  tạc . 

  Một lần , tôi về Cà Mau thăm chế Năm tôi (vùng ấy người ta thường kêu chị bằng chế như người Tiều) tôi đã gặp nó . Lúc ấy anh Năm Khuyên đã mất rồi, nhưng hình ảnh của anh vẫn còn đậm nét trong tâm trí tôi , cho nên khi chợt gặp nó tôi bỗng giật mình thảng thốt . Trời ơi ! anh Năm Khuyên đó ư ?  Tôi thật không ngờ hậu duệ một cuộc tình vụn trộm qua đường của anh lại giống anh như đúc ! và khi ấy tôi đã được an ủi rất nhiều : rằng anh không “tuyệt tự “ như người ta nói , anh vẫn sống và máu thịt của anh vẫn tồn tại, lưu truyền lại đời sau .

                                                      *

  Tuy nhiên đó chỉ là phần chìm của tảng băng , phần nổi thì anh chị vẫn không có con . Chuyện ấy dù xưa hay nay vẫn là nổi bất hạnh cho những cặp vợ chống .

  Trong khi Ba má tôi lúc ấy đã có tới đứa con thứ tư.

  Anh Năm Khuyên cứ theo ba tôi xin anh Tư tôi làm con nuôi.

  Dĩ nhiên là má tôi không bao giờ đồng ý .

  Lúc ấy má tôi đang có mang và trước sự nài nỉ của anh , ba tôi hứa sẽ cho anh đứa con trong bụng mẹ tôi dù trai hay gái .

  Bi kịch bắt đầu từ đó .

  Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến chế Năm tôi, mẹ tôi đều nói rằng lời hứa của ba tôi mẹ tôi hoàn toàn không biết .

  Khi chế vừa lọt lòng thì anh chị Năm qua bồng đi .. . Má tôi nói rằng bà đã khóc hết nước mắt khi nghe tiếng khóc ngằn ngặt của đứa con mới lọt lòng ! (Lúc ấy ba má tôi và anh chị Năm còn ở chung ở Nhà Lớn) . Không chịu nổi , bà kêu người nhà lên bồng đứa bé để bà cho bú , nhưng anh chị Năm Khuyên đã đóng chặt cửa, kêu gì cũng không mở !

  Đó là số phận nghiệt ngã của chế : Mới lọt lòng đã phải rời xa vú mẹ ! và đó cũng là khởi đầu sự cách chia với bầy đàn vĩnh viển …

                                                 *

  Một đứa trẻ mới sinh ra nếu rơi vào bất kỳ một hoàn cảnh nào nó sẽ thích nghi dần dần , có khi còn thoải mái hơn nơi nguyên thủy . Song bản chất của con người là quan hệ bầy đàn – nói nôm na là ruột thịt – tách rời khỏi những thành viên ruột thịt ấy cuộc sống của con người sẽ gặp nhiều trở ngại , rắc rối và rồi tâm sinh lý , tình cảm, những nguyện vọng , ước mơ, sự chân thật , cỡi mở , cả đến giọng nói, tiếng cười cũng có những nét  đặc trưng khác hẳn những thành viên của bầy đàn .

  Tình thương yêu của người nuôi dưỡng nhiều khi cũng đậm đà sâu sắc, nhưng dù thế nào nó vẫn mang sắc thái riêng , không bao giờ như ruột thịt được .

  Khi hứa để một đứa con cho anh Năm Khuyên, Ba tôi giao kết là đứa con ấy phải gọi Ba Má tôi bằng Ba , Má , không được gọi theo vai trong họ (Nếu gọi theo vai trhì chế phải gọi ba trôi bằng ông chú ) . Chính vì thế mà chế gọi ba má tôi là Ba Mười, Má Mười để phân biệt với ba nuôi là anh Năm Khuyên . Đối với anh chị em chúng tôi thì tụi tôi vẫn xưng hô như bình thường .

                                                  *

  Khi chiến tranh bùng nổ ác liệt , nhà tôi hồi cư từ Cần Thơ về Cà Mau đến ngụ tạm điền anh Năm Khuyên .

  Nói là điền của anh , song đó chẳng qua một điền của ông tôi  khai khẩn để Bác Hai tôi  đứng tên .

  Lúc ấy chế Năm tôi – chế tên là Tuyết Hồng  - đã được 13 – 14 tuổi và là một cố gái đẹp nhất trong vùng .

  Nhà anh Năn Khuyên có thể nói là khá giả nhất trong xóm, có vườn cây ăn trái rộng lớn và nhiều ao cá . Lúa ruộng góp cũng rất nhiều . Tóm lại gia đình anh là một nhà Địa chủ giàu có nhất trong vùng .

  Chế năm Tuyết Hồng là một tiểu thư sống trong nhung lụa , một cuộc đời vật chất đầy đủ nhưng vẫn sống với những người không phải là ruột thịt .

Bề ngoài trông ngon lành như vậy, nhưng bên trong vẫn có một cái gì đó làm chế không được vui trọn vẹn như bọn tôi .

  Còn nhớ, một lần sát Tết, nhà tôi làm heo chia lúa tới mùa (thịt heo bán quy ra lúa , đến mùa sẽ trả bằng lúa ).

  Sáng sớm, mẹ tôi nấu một nồi cháo lòng heo rất đặc biệt và bà bảo chúng tôi kêu chế năm qua ăn . Lúc về , bác Hai gái lớn xỉa xói :
  
-    Mầy đi ăn cháo heo đã đời rồi phải không ?

  Danh từ “cháo heo” dùng để chỉ cặn cáu nấu với cám cho heo ăn .

  Nhà anh Năm Khuyên sợ chúng tôi dụ chế về nên dùng đủ mọi cách chia cắt chế với gia đình chúng tôi .

  Nhưng một  một đứa trẻ dù sắp trưởng thành đang sống trong nhung lụa có bao giờ muốn trở lại với bầy đàn , dù biết là ruột thịt . nhưng cuộc sống nheo nhóc với 6 , 7 anh chị em … Một khúc mía, một trái ổi… không thể nào chia cho từng ấy đứa được .

  Nhưng chúng tôi vẫn quan hệ gắn bó, thương yêu nhau , mặc dù người lớn có những suy nghĩ nầy khác . Chúng tôi không mặc cảm và chế cũng không tự hào

  Một lần mấy anh em tôi qua nhà anh Năm chơi - hai nhà chỉ cách nhau một con kinh – Chị Láng vợ anh năm Khuyên kêu người làm đốn mía cho tụi tôi ăn . Chị dặn người nầy chặt khúc giữa của cây mía để lại cho chế Năm còn khúc ngọn và khúc gốc thì chia cho bọn tôi .

   Bọn nhỏ hào hứng ngồi xước mía và chuyện râm ran ; còn tôi thấy tự ái và buồn quá nên không ăn, bỏ ra về .

   Câu chuyện  khúc giữa, khúc ngọn và khúc gốc của cây mía đã in trong tâm trí của tôi rất lâu mãi vế sau nầy .

                                                  *

  Thời vàng son của chế không được bao lâu thì chiến tranh trở nên ác liệt . Anh Năm Khuyên thoát ly đi kháng chiến và bị giặc bắt đày ra Côn Đảo .

   Lúc ấy chế đã có gia đình và hai đứa con . Anh Sủng chồng của chế cũng đi theo kháng chiến .

  Rồi chế sinh thêm một đứa con nữa !

  Ở nhà chỉ có 3 người đàn bà và ba đứa trẻ nhỏ .

  Bom đạn giặc đã đến vùng sâu nầy và liên tục trút xuống . Nhiều người quen trong xóm chết .

  Chúng tôi lúc ấy lại tản cư lên Cần Thơ bỏ lại sau nhà cửa , ruộng vườn và cả đạn bom cài nát xóm làng …

  Năm Mậu thân anh Năm Sũng mất tích , trong khi anh Năm Khuyên vẫn  còn ở tù ngoài Côn Đảo .

   Chế một nách 3 con , chị Năm Khuyên cũng yếu ; bác hai gái lớn thì quá già không chạy càn và trốn máy bay được . Chế đành dắt mẹ, bế con chạy giặc, phó thác  Bác Hai tôi ở nhà .

  Đây là những năm tột đỉnh của sự vất vả mà chế phải gánh lấy .

   Máy bay bắn phá rất dữ . có ngày chúng đến 2, 3 đợt . Làng xóm tan hoang , nhiều người chết vì bom đạn .

  Biệt kích thọc sâu vào vùng ấy bất kể ngày đêm . Nhà chế bị dán bảng đỏ - tức là nhà có người theo V.C – nên giặc thường xuyên ghé vào cướp bóc . Một nãi chuối, một buồng dừa chúng đều vét sạch !

 Cuối cùng không chịu nổi sự ác liệt của chiến tranh , chế phải bồng trống cả gia đình về Cà Mau .

   Giai đoạn tôi vừa kể chỉ là mới mở đầu phần vất vả trong cuộc đời của chế .

  Trong các anh chị em tôi cũng có nhiều người gặp lắm điều bất hạnh , nhưng chúng tôi ở gần bên nhau nên khi hoạn nạn có nhiều người thân đỡ đần, an ủi .

   Tôi chẳng hạn.

  Một lần , khi biết tôi có bồ và bỏ học mấy ngày, Ba tôi đánh điện tín lên gọi tôi về gấp , cũng may lúc ấy tôi vừa thi đệ nhị Lục cá nguyệt xong .

  Về đến nhà ông dũa cho một trận te tua, và không cho tôi lên Sài Gòn nữa .
  Tôi phải thi Tú Tài tự do ở Cần Thơ .

  Nếu Ba tôi không can thiệp quyết liệt thì biết đâu tôi sẽ đi theo con đường của Thắng ? (xin xem bài Nó và Tôi trong Blog nầy) .

   Sau nầy mỗi lần nghĩ lại tôi rất thương Ba tôi , ông như ngọn hải đăng luôn soi sáng con đường chúng tôi đi .

  Chế Năm tôi thì không được như vậy . Chế phải quản lý toàn bộ gia đình gồm 6 miệng ăn nhưng không có người lao động nào ngoài chế .

  Thời kỳ đó đời sống ở đô thị rất khó khăn . Với cảnh gạo chợ nước sông nhiều lúc gia đình chế lâm vào cảnh đói kém . Chế phải luộc khoai cho mấy đứa con : thằng Sơn, thằng Hải, con Thủy bưng đi bán dọc theo lộ xe …Hôm nào chúng bán ế thì cả nhà ăn khoai trừ cơm .

  Bấy giờ mía khúc gốc hay khúc ngọn cũng không có cho bọn trẻ ăn…

  Những ngày hè nắng nóng nung người , bọn trẻ cỡi trần trầm nghịch dưới sông ; mùa gió bấc se lạnh bọn chúng co ro trong những manh áo rách .

                                                  *

   Rồi anh Năm Khuyên cũng được thả .

  Trong thời gian ở tù bị tra tấn, ăn uống kham khổ nên anh vướng nhiều thứ bệnh : thêm một gánh nặng cho gia đình chế.

  Lúc ấy chúng tôi ở Cần Thơ , đường xa cách trở nên dù muốn giúp chế cũng không làm gì được .

  Một lần tôi xuống thăm chế , nhà  cất tạm trên một khoảnh đất hẹp cạnh QL.4 – nay là QL.1 – một căn nhà lá lụp xụp , nền đất với hai cái giường tre và một gian bếp nấu củi đặt dưới đất .

 Ôi ! còn đâu cuộc sống huy hoàng của những ngày tháng cũ . Thời ấy chế được tôn vinh là hoa hậu của một vùng Bàu Sen , bởi chế rất đẹp. Bao nhiêu là ong bướm dập dìu , gấm ghé , mong lọt được vào mắt xanh của chế . Nhưng không ai được người đẹp chiếu cố .

  Giờ đây với gánh nặng trên vai và cảnh góa bụa , nên tuy còn trẻ nhưng trông chế già xọm đi, tay chân cùi đày da vẻ bắt đầu nhăn nheo …

  Anh Năm Khuyên sau nhiều vật vã của những căn bệnh hậu đã qua đời . Bác Hai gái lớn, chị Năm Khuyên cũng nối tiếp nhau về cõi vĩnh hằng . Chế Năm tôi bơ vơ ở lại trần gian với gánh nặng 3 đứa con thơ và một cuộc sống trong thời bao cấp hết sức khó khăn .

  Ôi ! những ngày vàng son cũ nay còn đâu nữa ! Lúc ấy gia đình bé mọn của chế dời về tạm cư trong một gian phòng nhỏ của nhà văn hóa tỉnh ; sinh nhai bằng việc đánh máy và quay ronéo thuê . Nhiều đêm, chế và Thủy , đứa con gái út của chế thức đánh máy tới sáng . Vất vã như vậy nhưng với 4 miệng ăn gạo tổ cũng chỉ được bữa rau bữa cháo mà thôi .

   Hai ngưới đàn ông trong nhà ấy tuy mang danh là liệt sĩ nhưng mãi về sau nầy mới được công nhận . Anh Sũng thì chỉ ghi nhận là mất tích; anh Năm Khuyên thì ở tù , cần phải xác minh xem trong thời gian ấy có giữ được khì tiết hay không ? (!) . Nếu trong tù mà chào cờ giặc thì cũng bị sổ toẹt !

Photobucket


                                    Bây giờ vẫn còn phong độ lắm phải không ?

Tóm lại hồ sơ liệt sĩ của hai người làm rất gian nan . Thành thử trong thời gian ấy, vợ, con, cháu của những người đã ngã xuống vì đấu tranh C.M cũng chỉ được bạn bè của hai anh thương tình chia xẻ những chén cơm, manh áo rất hản hữu .

 Do đó cuộc sống của gia đình chế rất khó khăn và kéo dài theo vận nước của một thời bao cấp .

  Chính lúc ấy  là thời kỳ “Lá rụng về cội” : Người chị lạc loài đáng thương ấy đã tìm thấy những người thân ruột thịt đích thực của mình .

  Sự đoàn tụ của đứa con, người chị , người em vốn đã tách rời khỏi đại gia đình từ rất sớm đã gây nên một không khí đầm ấm, thân thiết trong lòng bọn tôi

  Photobucket

                                            Với cháu ngoại...

 Bây giờ chế có cháu nội, cháu ngoại, có nhà cửa tươm tất; các con chế có công ăn việc làm ổn định . Đã qua rồi thời đói rách, cô đơn giữa những người đồng loại , người thân .



  Bây giờ nếu chúng tôi có chia nhau 1 cây mía chắc chế không nhận khúc giữa như ngày xưa ; và nếu chế có đến nhà anh em nào ăn cháo lòng cũng không sợ bị ai xỉa xói là đi ăn cháo heo như hồi còn thơ ấu .

   Giờ đây Ba Má tôi đã ra người thiên cổ về nằm trong khu đất nhà ở Cà Mau ; Chế cũng ở gần đó và lãnh phần chăm lo mồ mã cho ba má tôi . Hóa ra khi sinh tiền ba má tôi không được gần gũi chế, đến khi chết lại được ở gần đứa con lạc loài ngày xưa .

Photobucket

                                  Gần gũi khi đã âm dương cách trở...

 Số phận của mỗi người, sự thăng trầm “lên voi, xuống chó”  hầu như đã được định sẵn cho họ . Cho nên một nhà thơ đã nói : “ Bởi số chạy đâu cho khỏi số “

   Song sự chịu đựng , phấn đấu vượt lên số phận của con người đôi lúc cũng làm cho con người thoát ra khỏi sự khắc khe của  con tạo , như Nguyễn Du đã nói : “Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều “…

                                                       Cà Mau, mùa Thanh Minh 2005







 

  
 



 
 

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2010

Nó và Tôi



                 THẮNG




                             

 Hồi đó Nó và tôi cùng học lớp đệ nhất B trường Hưng Đạo (Trường tư thục) . Nó và tôi quen nhau sau vài ngày nhập học.

  Hai đứa cùng to xác nên phải ngồi bàn chót .

  Thắng – tên của anh bạn ấy là dân Mỹ Tho; tôi là dân Cần Thơ –  dân miền Tây cả nên rất dễ thân nhau .

   Tôi ở nhà chị tôi, còn Thắng ở trọ trên một căn gác gần khu ấy .

  Nhà Thắng giàu , Thắng học rất giỏi . Thường tôi phải hỏi Thắng những chỗ bí khi làm bài kiểm . Đặc biệt là Thắng có một cái nhìn rất tốt về hình học nên  thường giải được những bài toán khó trong quyển “Một nhóm giáo sư” của Pháp .

  Các kỳ thi đệ nhất, đệ nhị lục cá nguyệt (nay gọi là thi học kỳ) , tôi vẫn thường copy bài của Thắng  những chỗ khó .

   Vì sợ bị bắt lính nên tôi học nhảy lớp đệ tam (lớp 10) – hồi đó hễ đủ tuổi mà không học lớp thi thì bị bắt quân dịch .

   Chính vì vấn nạn đó mà môn Anh văn Sinh ngữ II tôi rất kém . Ông thầy dạy Anh văn thì vừa giảng vừa quan sát : đứa nào nhìn ông ấy thì ông chỉ và hỏi ngay . Báo hại tới giờ Anh văn tôi phải núp sau lưng Thắng .

   Thấy ẹ quá , tôi rủ Thắng đi học Anh văn . Thắng có một chiếc xe gắn máy khá tốt hiệu Puch , chở tôi đi đăng ký học Anh văn ở một trung tâm SN đường Phan Đình  Phùng – nay là đường Nguyễn Đình Chiểu . Dĩ nhiên Thắng học lớp cao hơn tôi . Chúng tôi học bộ Let’s learn Enghish . Thắng học Q.4 ; tôi học quyển 2 .

   Sau 3 tháng học, tôi theo kịp các bạn trong lớp và không cần “núp” ông thầy Anh văn nữa .

*

Buổi chiều  chúng tôi vô chùa Phụng Sơn tự tục gọi Chùa Gò học bài  .

Chùa Gò rộng, mát  và yên tỉnh . Các sư ở chùa làm một số bàn ghế để ngoài vườn cho bọn SV HS như chúng tôi ngồi học .

 Chính ở cái chùa nầy tôi đã gặp Lan – một cô bạn gái rất khả ái học lớp 12 Ban C (ban văn chương) . Cuộc gặp gỡ nầy có nhiều tình tiết khá li kỳ . Có dịp tôi sẽ nói sau  .




Chùa Gò

                                                     Chùa Gò

   Trở lại chuyện của Thắng .


   Khi chúng tôi chuẩn bị thi Đệ nhị lục cá nguyệt thì bỗng một hôm Thắng không đi học .

 Buổi chiều khi vào chùa gặp nhau tôi hỏi liền : Sao không đi học ?

 Thắng cười cười không nói .

Tra khảo đã đời cuối cùng anh ta mới xì ra .

-    Tối hôm qua tao gặp một con nhỏ bán bắp xinh ơi là xinh …

-    ??

-    Tao tán và đi theo gánh bắp của nó tới khuya . Sáng ra ngủ quên !

 Bốn năm đứa bạn của tôi và Thắng cùng học trong chùa ồ lên , la Thắng một trận nên thân .

  Thắng cuối đầu xẻn lẻn như biết lỗi …

  Nhưng …

  Liên tiếp hai hôm sau Thắng đều vắng mặt . Thậm chí không vào chùa học .

   Chúng tôi sốt ruột, đạp xe đến chỗ trọ của Thắng thì bắt gặp anh ta đang ngủ li bì ...
 
  Bà chủ nhà nói rằng hai hôm nay hôm nào gần sáng Thắng mới về …Tôi nghĩ : Lại theo cô bán bắp cả đêm … – sau nầy tôi mới biết cô tên là Nga
 
                                         Photobucket

                                                     Mỗi người mỗi ngã ...


Kỳ thi đệ nhị lục cá nguyệt năm đó điểm của Thắng rất thấp , thiếu điều không được xét đi thi Tú tài .

  Trường tư thời ấy họ du di điểm dữ lắm , Nói chung đứa nào dù dỡ gì cũng được thêm cho đủ điểm để đi thi . Tôi nghĩ rằng chắc điểm của Thắng kém lắm . Bởi từ ngày quen với Nga sức học của Thắng giảm sút hẳn .

Và kết quả thật đáng buồn : Thắng rớt Tú tài II bị gọi nhập ngũ .

  Thời đó không có gì bất hạnh bằng thi rớt :

“Rớt tú tài anh đi Trung sĩ ,

Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con ….”

Hay như PD đặt lời cho một bài hát :

  “…Ta hỏng Tú Tài , ta hụt tình yêu …

  “ Thi hỏng mất rồi , ta đợi ngày đi …

  “ Đau lòng ta muốn khóc , Đau lòng ta muốn khóc …”


 Hôm chúng tôi đưa Thắng lên Quân Vụ Thị Trấn , Thắng nhìn chúng tôi rơm rớm nước mắt , và anh phải cười gượng quay đi …

  Khi hết thời gian ở quân trường , Thắng  bị đưa về Sư Đoàn 21 Bộ Binh đóng ở Cai Lậy , anh có viết thư cho tôi .

   Trong thư có đoạn nói về cuộc tình của anh với Nga . Đại khái khi cô Nga từ giả anh về Phước Tuy thì cô không xuống Sài Gòn nữa , Thắng có đi Phước Tuy tìm cô nhưng không gặp . Bà bác của Nga nơi cô ở đi bán bắp nói rằng cô đã đi lấy chồng !

   Thắng quá thất vọng , từ đó bỏ bê sự học , cuối cùng thi rớt !

   Ở nơi tuyến đầu khói lửa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc .

  Về sau Thắng cũng có viết cho tôi mấy thư nữa toàn là những chuyện hãi hùng nơi tuyến lửa và lòng hối tiếc …

  Bẳng đi một thời gian khá lâu tôi không có tin tức gì của Thắng cả .

  Chiến sự càng ngày càng trở nên ác liệt. Tin từ chiến trường về tới tấp , không vui .


   Một hôm tôi đi học sớm, đang thơ thẩn trong giảng đường thì gặp Ngọc – bạn cũ của tôi và Thắng – cũng là dân Mỹ Tho , ở cạnh nhà Thắng . Ngọc báo tin là thắng đã chết trận từ tháng trước !

  Tôi sửng sờ ! Không ngờ cái kết thúc của đời Thắng quá sớm như vậy .

   Kiếp nhân sinh là thế đó !

   Chiến tranh tàn khốc là thế đó !

Trong lớp 12B8 của chúng tôi có 2 thằng chết trận vì thi rớt Tú tài phải ra lính ; 6 thằng áo lính , giày trận ở khắp 4 vùng chiến thuật tôi không rõ số phận của từng đứa ra sao .

  Mỗi lần nghe bản nhạc NÓ VÀ TÔI tôi đều muốn rơi nước mắt , thương xót cho những kiếp người đầu xanh đã ngã xuống cho một cuộc chiến tương tàn , vô nghĩa …

                                                                Sài gòn một ngày cuối Thu


Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

CHUYỆN NGƯỜI XƯA



 
     Bà Diệu Điền và Cao Ngọc Anh

 









Thương cầu vì nước đứng lom khom.


  Diệu Điển là pháp hiệu của một người con gái Nguyễn công Trứ, một trang quốc sắc không hiểu vì sao mà giữa lúc tuổi xuân lại đến nương náu cửa Không: nhạt màu son phấn say màu đạo, mở cánh từ bi khép cánh tình.

    Bà vốn có văn tài, nên tao nhân mặc khách thường hay gửi thi văn trêu cợt. Muốn chấm dứt tình trạng này, bà làm một bài thơ toàn vần khó, để sách họa. Quả nhiên không ai hoạ được trôi chảy. Sau đó, bà lại làm một bài thơ nữa để chế diễu văn tài của các vị “ tao ông ” lúc ấy.
    
    Bấy lâu hì hục một vần thơ.

    Ván đã trơn lì, chiếu đã xơ….

    Lắc vế, ngâm nga câu chẳng vẹn.

    Rờ cằm, nhổ sạch bút còn trơ.

    Mực bôi thảo bản đen trăm vạch.

    Phấn rắc hoa tiên trắng một tờ.

    Nhắn nhủ tao ông ai đó tá.

    Đây là cửa Sấm, biết hay chưa?

           
    Bà Cao ngọc Anh, cũng là bậc tài nữ gặp cảnh huống tương tự bà Diệu Điển.

    Bà Cao ngọc Anh là con Cao xuân Dục, sớm gá nghĩa cùng Án sát Nguyễn duy Nhiếp, con Nguyễn trọng Hiệp. Cha đẻ và cha chồng đều là đại thần nức tiếng về văn học và phẩm cách.

    Nguyễn duy Nhiếp thất lộc sớm, bà ở goá trong tuổi nửa chừng xuân, mà nhan sắc lại tuyệt vời. Vì vậy, nhiều bậc thi nhân trong giới quan trường không khỏi có ý muốn lân la, lấy thơ làm mối lái.

    Bà tuyệt nhiên không trả lời ai cả.

    Một hôm, nhân nhà có giỗ, bà cho triệu các vị ấy lại uống rượu. Rồi bà mời lên cầu Hàm Rồng chơi.

    Đến nơi, bà nói:

    - Đứng trước danh sơn thắng cảnh này, dám xin các vị thi nhân mỗi vị cho một bài làm kỷ niệm.

    Một ông đáp:

    - Vâng chúng tôi đâu dám chối từ, vậy xin bà cho bài xướng trước, chúng tôi xin hoạ lại sau.

    Bà nghe vậy đọc rằng:

     Hàm Rồng nô nức tiếng đồn om.

    Rải rác nhà tranh ở mấy chòm.

    Hỏi đá chờ ai ngồi nhấp nhổm?

    Thương cầu vì nước đứng lom khom.

    Sóng như chào khách chờn vờn nhảy.

    Nguyệt cũng yêu ta lấp ló dòm..

    Cửa động rêu phong mờ nét chữ.

    Ai người mến cảnh chút trông nom…


      Bài thơ vận khó quá, ý tứ lại tế nhị.

    Câu “ Hỏi đá chờ ai ngồi nhấp nhổm ? ” và “ Sóng như chào khách chờn vờn nhảy ” có ý trỏ vào các vị có thơ văn gửi đến trêu bà. Câu “ Thương cầu vì nước đứng lom khom ” và “ Cửa động rêu phong mờ nét chữ ”, bày tỏ tâm sự mình, cảm thương số phận và quyết giữ tấm băng trinh.

    Các vị thi bá tần ngần nghĩ không ra vần, và cũng không dám ghẹo cợt trước thái độ đoan trang ấy, nên đứng chơi hồi lâu rồi xin lỗi chủ nhân kéo nhau về. Từ đó không ai dám múa bút với bà nữa.

                                                                                 Theo LÃNG NHÂN


Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

MỐI TÌNH ĐẦU



                         


                         MỐI TÌNH ĐẦU








Hình như ai cũng biết rằng mối tình đầu là mộng ước, là giấc mơ tươi đẹp nhất của thời tuổi trẻ.

 “Một hôm trận gió tình yêu lại,
  Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư”.


Huy Cận đã viết như thế.


  Thế Lữ cũng viết :

   "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy.
    Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên
" !

   Một nhạc sĩ viết : ..."tình đầu là tình cuối người ơi ! " ...
                                                       Photobucket

 
Nỗi niềm tâm sự của ông thi sĩ Huy Cận, Thế Lữ  thuở xưa cũng đâu có khác chi những xao xuyến rung động của các cô cậu học trò thời nay:

Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ

Ôm nghiêng tập vở

Tóc dài tà áo vờn bay…

…Để mai vào lớp học

Anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ…


Có chàng trai nào thuở ấy lại chẳng có một đôi lần đứng ngẩn ngơ trước cổng trường nữ sinh vì tương tư một tà áo, một ánh mắt, một mái tóc nhung mây . Rồi có một ngày nào biết yêu thương, biết rộn rã đợi chờ, dù có đứng dưới trời mưa tầm tã.

Tình thư sinh cũng là những mối tình luýnh quýnh giữa sân trường trao thư, hoặc tâm tư trĩu nặng vì thất tình “ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu” trong thơ Nguyễn
Tất Nhiên.

Photobucket


 Con đường tình của tuổi học trò trải dài suốt năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, từ thuở học sinh qua hết thời sinh viên. những chuyện tình của Saigon ngày ấy gắn liền với những ngôi trường Trưng Vương, Gia Long, Lê Văn Duyệt, Chu Văn An, Petrus Ký, Võ Trường Toản, Văn Khoa, Dược Khoa, Luật Khoa, Sư Phạm…

Bây giờ là chuyện tình Trưng Vương-Võ Trường Toản trong ca khúc Trưng Vương Một Thời Kỷ Niệm thơ Thanh Huyền và Vũ Uyên Giang, Lê Khắc Bình phổ nhạc, giọng hát LKB trình bày.

Những chuyện tình thư sinh như thế vẫn là những hồi tưởng tuyệt vời, gắn liền với những con đường như Nguyễn Bỉnh Khiêm ngàn năm lá đổ, như Phan Thanh Giản thơm ngát hương ngọc lan, như Duy Tân cây dài bóng mát, như bất cứ con đường ngang dọc trong thành phố không nhớ nổi tên nhưng trong tình yêu thánh thiện, thì…con đường nào em đi qua cũng đẹp, thơ mộng. Trời có mưa lướt thướt vẫn là con đường mưa êm, với chiếc dù che mầu tím. Con đường của những ngọn đèn vàng hiu hắt, lối về xóm nhỏ buồn tênh. Con
đường của những hàng me, hàng phượng…



Photobucket


 Những con đường tình ấy của tuổi học trò cứ thế trải dài mãi trong kỷ niệm, cho dù có bỏ trường, bỏ lớp, bỏ…người yêu.

Những con đường tình ấy thênh thang lộng gió trong trí tưởng. Những con đường mộng mơ, xanh thắm của một mùa nào lãng mạn .

Ngày xưa, bây giờ và mãi mãi là “những con đường thảnh thơi nằm nghe chuyện tình quanh năm”.

                                                                              Th. 12 . 2009
 

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

Ngày 20 Tháng 11




NGÀY NHÀ GIÁO

 











                                                       Thân tặng CNB, NY , Hoàng Guitar ...
                                                       

  Đã nhiều năm qua, khi rời bục giảng, hằng năm tôi đều đón ngày 20 tháng 11 tại nhà hay tại cơ quan không phải là trường học . Nhưng không khí của ngày ấy vẫn cuốn hút tôi làm cho lòng tôi bồi hồi nhớ lại một thời xưa cũ ...

  Sáng  nay vô công ty bỗng giật mình vì thấy một lẳng hoa trên bàn . Đây không phải là hoa của học trò hay lớp tặng mà của tập thể nhân viên của công ty thể theo tinh thần "tôn sư trọng đạo" .

  Nhìn lẳng hoa mà lòng nửa vui nửa buồn nên viết bài thơ nầy riêng tặng các thầy cô cùng cảnh ngộ như mình .


                             ÔNG LÁI ĐÒ BẾN CŨ


           Sông xưa bến cũ vắng đò sang.
           Ráng chiều le lói ánh thu vàng ,
           Lữ khách ai người đâu đấy tá ?
           Còn đâu bóng dáng chuyến đò ngang ?

                           *

          Ông lái đò xưa đã già rồi ,
          Neo thuyền bến đợi sống đơn côi,
          Tìm đâu lữ khách ngày xưa đó ,  
          Chờ mong, ngóng đợi mỏi mòn thôi ...


20 thang 11

         
            Viễn khách năm xưa ghé bến nầy,
            Một chiều nắng rọi xế chân mây ,
            Qua sông rồi , còn ai lưu luyến  
            Nhớ người xưa ấy vẫn còn đây ...

                                   *

             Những chuyến đò ngang , chuyến đò ngang ,
             Bao mùa xuân đến mấy xuân tàn,
             Mà người đưa khách, con đò cũ ,
             Vẫn mòn mỏi đợi bóng xuân sang ...  

                                   *

            Có nghĩa gì đâu một chuyến đò ,
            Khách qua lần ấy - một lần thôi,
            Sông nước còn đây , con đò vẫn,
            Miên man cô tịch lặng lờ trôi  !



                                                                             20/11/2009


  

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

TRÍCH HỜI KÝ NHỮNG NGÀY THÁNG CŨ ...



THƠ ẤU

 Tặng NGUYỆT HẠNH , cô bạn gái nhỏ ngày xưa …











     Ai trontg chúng ta lại không có những kỷ niệm vui buồn của những ngày thơ dại ? nhất là những kỷ niệm đó thuộc loại tình cảm hay những đắng cay, cơ cực của kiếp người .

   Xin chép lại bài thơ TIỀN VÀ LÁ của Kiên Giang để minh chứng cho nhận định trên . 

                                                     Tiền và lá

                                                          Kiên Giang
 
                       (Riêng tặng các bạn đã dang dở với mối tình đầu...)

                    Ngày thơ, hớt tóc "miểng rùa"
                    Ngày thơ, mẹ bắt đeo "bùa cầu ông".
                    đôi ta cùng học vỡ lòng,
                    Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh.

                     đôi nhà cũng một sắc tranh,
                     Chia nhau từ một trái chanh, trái đào.
                     đêm vàng soi bóng trăng cao,
                     Ngồi bên bờ giếng đếm sao trên trời.

                    Anh moi đất nắn "tượng người",
                    Em thơ thẩn nhặt lá rơi làm tiền.
                    Mỗi ngày chợ họp mười phiên,
                    Anh đem "người đất" đổi tiền "lá rơi".

                    Nào ngờ mai mỉa cho tôi,
                    Lớn lên em đã bị người ta mua.
                    Kiếp tôi là kiếp làm thơ,
                   Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi.

                    Tiền không là lá em ơi!
                    Tiền là giấy bạc của đời in ra.
                    Người ta giấy bạc đầy nhà,
                    Cho nên mới được gọi là chồng em.

                    Bây giờ những buổi chiều êm,
                    Anh gom lá đốt, khói lên tận trời!!!
                    Người mua đã bị mua rồi,
                   Chợ lòng họp một mình tôi vui gì!

                                                            (1956)
 
      Nguồn: http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=26431
     http://vnthuquan.net/tho/tho.aspx?id=488&thisi=Kiên%20Giang



         http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tien-Va-La-   Le-Thuy.IWZAOAA7.html  (Bài hát)


    Ngoài ra, Trang Thế Hy cũng có một bài thơ chủ đề cũng tương tự, với tựa đề ĐẮNG VÀ NGỌT, còn có tựa là CUỘC ĐỜI , nhạc sĩ Phạm Duy khi phổ thành nhạc đặt tên là QUÁN BÊN ĐƯỜNG .

                                              ĐẮNG VÀ NGỌT

                     Ngày xưa hồi còn thơ,
                     Một chiều nắng nhạt khoe màu tơ,
                    Tôi cùng em hai đứa
                    Thơ thẩn ngồi chơi trên ngạch cửa
                    Tóc em chừa bánh bèo,
                    Môi chưa hồng, da mét (con nhà nghèo)
                    Đầu anh còn hớt trọc,
                    Khét nắng hôi trâu, thèm đi học.
                    Em cầm một củ khoai,
                    Gọt vỏ bằng răng rồi chia hai.
                    Thứ khoai sùng lượm mót
                    Mà sao nó ngọt ơi là ngọt !
                    Bây giờ giữa đường đời,
                    Kỷ niệm ngày xưa xa mù khơi.
                    Gặp nhau chiều mưa lạnh,
                    Hai đứa đều sang trong bộ cánh.
                    Dung nhan em còn tươi,
                    Anh mừng tưởng đâu đời em vui.
                    Nào hay đây là quán,
                    Em bẹo hình hài rao lên bán !
                    Giữa thời đông khách mua,
                    Chợ thịt còn sung được nhiều mùa.
                    Nghe nói anh cầm viết,
                    Nghệ thuật là gì em muốn biết.
                    -Mùi tanh nói mùi thơm,
                     Cây bút trong tay: cần câu cơm,
                     Đó, em ơi !Nghệ thuật,
                     Nhắm mắt, quay lưng chào sự thật.
                     Rồi đôi ta nhìn nhau,
                    Không ai đánh mà lòng nghe đau.
                    Em mời anh bánh ngọt
                     Nhớ cũ khoai sùng ngày xưa lượm mót.
                     Đường bánh tươm vàng mơ
                     Như nắng chiều xưa khoe màu tơ.
                     Mới cầm lên chưa cắn
                     Mà sao nó đắng ơi là đắng !
                     Xin anh một nụ cười.
                   - Cười là sao nhỉ ?Anh quên rồi.
                     Xin em chút nước mắt.
                     -Mạch lệ em từ lâu đã tắt.
                     Hỏi nhau: buồn hay vui ?
                     -Biết đâu ! Ta cùng hỏi cuộc đời.

                                        Trang Thế Hy (1959)

               http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=5F6Yd_BJyp


         … và đây là chuyện của tôi ngày xưa …

Thời ấy nhà tôi ở trong một xóm nhỏ vùng Cà Mau , nhà có vườn khá sầm uất

  Bên sông cách nhà tôi một khoản, qua một cây cầu váng là nhà chú Mười Kiểu, một nhà địa chủ giàu có trong vùng . Nhà ngói nhiều gian, vườn tược mênh mông . Hạnh là cô con gái duy nhất của ông , bạn học cùng lớp với tôi thường rủ tôi về nhà em đi hái ổi hay dùng cây chọc bẻ trái ô môi , hoặc đốn mía …

               Ô Môi

                                                              Ô MÔI

   Lũ chúng tôi gồm 4, 5 đứa bạn thân trong lớp thường kéo nhau ra phía sau vườn cất nhà chòi chơi .

   Tôi và Hạnh thường cất một gian riêng và bọn trẻ thường “cáp” tôi và Hạnh với nhau . Chúng tôi mặc nhiên công nhận chuyện đó , song nhiều lần Hạnh không khỏi đỏ mặt khi chúng bạn nói chơi hơi bạo . 

  Tuy chúng tôi không dám chơi trò vợ chồng , nhưng khi được người khác tác động vào , chúng tôi không khỏi thấy lòng xao xuyến, một thứ xao xuyến thơ ngây như biết mà chưa biết, như thích mà cố làm ra vẽ không thích …

                     Dàn bầu

                                                
                    …Hai đứa mình còn trẻ thơ ,
                    Rủ nhau ngồi ngưỡng cửa chơi,
                   Thẩn thơ …

                                        (Phạm Duy- Quán bên đường)

                  Thơ của Trang Thế Hy :

                   … Em cầm một củ khoai,
                   Gọt vỏ bằng răng rồi chia hai ,
                   Thứ khoai sùng lượm mót,
                    Sao mà nó ngọt ơi là ngọt !...

                                        (Trang Thế Hy : Đắng và ngọt) .



                             Giặt đồ ở ao sen


   Kiêng Giang với bài thơ Tiền và Lá :

                    Ngày thơ, hớt tóc "miểng rùa"
                    Ngày thơ, mẹ bắt đeo "bùa cầu ông".
                    đôi ta cùng học vỡ lòng,
                    Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh…

                          (Kiên Giang : Tiền và lá)

Cũng nói lên tấm tình thơ dại của hai đứa trẻ mặc dù mới học vỡ lòng .

          … đôi nhà cũng một sắc tranh,
               Chia nhau từ một trái chanh, trái đào.
               đêm vàng soi bóng trăng cao,
               Ngồi bên bờ giếng đếm sao trên trời.

                                   (Kiên Giang : bđd)


  Hồi ấy tôi đâu có đọc những vần thơ nầy , nhưng cảnh của tôi và Hạnh cũng đầy ắp những tình tiết không khác gì những câu thơ Kiên Giang đã viết .

                 
  Cầu tre


     Thời gian cứ trôi đi biền biệt , chúng tôi sống vui vầy bên nhau cho đến hết niên học và mùa hè năm ấy , tình cảm thân thiết giữa chúng tôi cũng nẩy nở dần theo năm tháng .

    Bỗng giặc tràn về xóm tôi càn quét , đốt phá tan hoang !

   Hầu hết những người trong xóm đều tản cư vào vùng địch hậu , một số người chạy ra Thành ; nhà tôi tản cư lên Cần Thơ – quê ngoại tôi –

               
 bến sông

                                                     Bến sông quê...


   Hôm chúng tôi ra chợ Cà Mau đón xe , tình cờ tôi gặp Hạnh ! Nhà em cũng chạy ra chợ Cà Mau .

   Chúng tôi chỉ nhìn nhau không nói được lời nào , mỗi người đi mỗi ngã !

   Từ đó bóng chim tăm cá , người xưa không còn đâu thấy nữa …

    Nhiều năm sau…



    Chiến cuộc càng ngày càng ác liệt ,

    Tin tức càng ngày càng xa .

    Tôi đâu ngờ cuộc chia tay lần ấy gần như là vĩnh biệt nhau, để rồi mấy chục năm sau chúng tôi gặp lại trong cảnh ngỡ ngàng …



Lu nước

  
          Một năm kia, lòng nhớ quê xưa nung nấu . Tôi rủ ba tôi trở về chốn cũ để thăm lại họ hàng xa các bấy lâu .

        Thời đó Quốc Lộ 4 - nay là QL1 – chạy từ TP Sài Gòn đến Cà Mau thuộc phe quốc gia ; đa số vùng trong quốc lộ  thuộc mấy ông VC .

     Sáng sớm, tôi và ba tôi băng đồng về thăm làng cũ , nơi giờ đây là xôi đậu : Ban ngày QG, ban đêm VC .

                                             

 Dòng sông quê

              
   Không còn nhận ra con sông uốn khúc ngày nào ! Nhà cửa, vườn tược tang hoang . Bà con xóm giềng chẳng còn mấy ai . Kẻ tản cư vô sâu vùng trong , người đi ra khu Ấp chiến lược .

    Chỉ còn lại ít người quen cũ bám trụ lại thì sống nghèo khổ trong những ngôi nhà lụp xụp , bỡi không còn hoa lợi gì đáng kể .

   Hai cha con tôi ghé nhà chú Tam Sơn là anh của chú Mười Kiểu được chú cho biết gia đình chú Mười đã dời ra Cà Mau tránh giặcvà tôi cũng được biết Nguyệt Hạnh đã có chồng rất sớm, lúc em 18 tuổi :

        “ Ong bầu đậu đọt mù u ,
        “ Lấy chồng càng sớm lời ru càng buồn …”
(Thơ Kiên Giang)


tuổi thơ


   Chồng của em đi lính QG bị thương phải cưa chân. Hạnh có 3 con , hầu như một mình em phải tần tảo nuôi con và người chồng tàn tật ,

   Lúc ấy tôi chưa lập gia đình , bâng khuâng nghĩ về những ngày xưa cũ thời thơ dại mà lòng buồn man mác !

   Kiên Giang viết mấy câu kết bài thơ khi người yêu bé nhỏ đi lấy chồng cũng  thật là buồn :

                   Bây giờ những buổi chiều êm,
                  Anh gom lá đốt, khói lên tận trời!!!

                  Người mua đã bị mua rồi,
                 Chợ lòng họp một mình tôi vui gì !

   Còn tôi ?

Tôi bùi ngùi trở về TP , kết thúc một chuyến về quê buồn .

Trên đường về , hai cha con ghé Bạc Liêu ăn cơm – tôi chở ông đi bằng xe vespa – thấy tôi có vẻ buồn , ông nói :

-    Hồi đó ba thấy con Hạnh rất đẹp . Tội nghiệp con nhỏ …

Tôi nhìn ông hơi thoáng ngạc nhiên : Làm sao ông biết được chuyện của tôi ? 

   Ôi ! Người cha trông nghiêm khắc ấy tưởng chừng như không bao giờ để ý đến những điều nhỏ nhặt đã thấu hiểu được tâm sự của đứa con , và tôi thầm cảm ơn ông đã quan tâm đến tôi mặc dù chuyện cũ chỉ là chuyện của trẻ con lúc còn thơ dại …

                           
 Photobucket



  Năm 2004 dịp về quê cúng Thanh Minh, tình cờ tôi gặp lại Hạnh .

  Em nhìn tôi rưng rưng nước mắt .

  Tôi hỏi em :

-    Em còn nhớ chuyện ngày xưa không? 

    Em lau nước mắt , nhìn tôi , không nói .

  Tôi nghĩ : Bi kịch bây giờ đâu có khác gì đoạn kết của bài thơ Quán bên Đường

               … Xin anh một nụ cười.
                 - Cười là sao nhỉ ?Anh quên rồi.
                   Xin em chút nước mắt.
                 - Mạch lệ em từ lâu đã tắt.
                  Hỏi nhau: buồn hay vui ?
                 - Biết đâu ! Ta cùng hỏi cuộc đời.

                                                         Sài Gòn , thu 2009



Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

GHI CHÉP ...


        








HAI  SẮC  HOA  TIGÔN

 




 Tuần trước về Cần Thơ thấy giàn hoa Ti gôn của ông anh đẹp quá bèn chụp mấy tấm hình . Mình là dân chụp hình tài tử , lại không có máy tốt nên chỉ  chụp được mấy tấm không mỹ thuật  lắm .

   Thấy hoa lại nhớ đến người – người vô hình TTKH – nên post lên mấy nhánh hoa chụp tình cờ và vài bài thơ của TTHK , vốn dĩ gợi hứng từ Hai sắc hoa Ti gôn : Ti gôn trắng và đỏ để các bạn đọc khi trà dư tửu hậu và nhớ về một thuở xa xưa ấy tuy xã hội chưa văn minh như bây giờ , song con người và thơ vẫn tuyệt diệu, phải không ?

  Về thơ của TTKH đã làm hao tổn giấy mực rất nhiều ở thế kỷ trước cho đến bây giờ , mình không dám lạm bàn gì cả,  Chỉ chép những vần thơ tuyệt cú lên đây và mấy bông hoa để nhớ đến người xưa cũng đã một thời yêu thơ, yêu hoa , yêu người và …yêu nhau …

    Từ năm 1937 đến nay đã 72 năm rồi , nhưng những câu thơ, ý thơ nầy đâu có cũ , vẫn mượt mà , lãng mạn và dễ thương quá , phải không các bạn ?


tigon do 

                                            "
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
                                            Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi ..."




    HAI SẮC HOA TI GÔN

                                                                               TTKH

                   Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
                   Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
                   Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
                   Tôi chờ người đến với yêu đương

                  Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
                   Dải đường xa vút bóng chiều phong
                  Và phương trời thẳm mờ sương cát
                  Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng


Photobucket

                  Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
                  Thở dài trong lúc thấy tôi vui
                  Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
                  Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

                   Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
                   Cánh hoa tan tác của sinh ly
                   Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
                   Là chút lòng trong chẳng biến suy

                    Đâu biết lần đi một lỡ làng
                    Dưới trời đau khổ chết yêu đương
                    Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
                   Trong một ngày vui pháo nhuộm đường


tigon do

                   Từ đấy thu rồi, thu lại thu
                    Lòng tôi còn giá đến bao giờ
                    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
                    Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

                    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
                    Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
                     Mà từng thu chết, từng thu chết
                    Vẫn giấu trong tim bóng một người


Photobucket

                    Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
                    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
                    Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
                    Và đỏ như màu máu thắm pha

                    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
                    Một mùa thu trước rất xa xôi
                     Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
                     Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Photobucket

                   Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
                   Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
                  Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
                   Người ấy sang sông đứng ngóng đò

                    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
                    Trời ơi, người ấy có buồn không?
                    Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
                    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Photobucket

        




                                               `BÀI THƠ THỨ NHẤT
 

                     Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
                      Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
                      Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
                      Êm ái trao tôi một vết thương.
 
                   Tai ác ngờ đâu gió lại qua
                   Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
                   Thổi tan tâm điệu du dương trước
                   Và tiễn người đi bến cát xa.
 
                   Ở lại vườn Thanh có một mình
                   Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
                   Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
                   Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.


Photobucket
 
                   Và một ngày kia tôi phải yêu
                   Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
                    Những cô áo đỏ sang nhà khác
                    Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.
 
                    Từ đấy không mong không dám hẹn
                    Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
                   Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
                   Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.
 
                     Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
                     Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
                    Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
                    Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.


tigon do
 
                     Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
                      Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
                    Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
                     Thì ai trông ngóng chả nên chờ.
 
                     Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
                     Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
                     “Cố quên đi nhé câm mà nín
                     Đừng thở than bằng những giọng thơ”.
 
                     Tôi run Sợ viết lặng im nghe
                     Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
                     Như tiếng chân người len lén đến
                     Song đời nào dám gặp ai về.
 
                     Tuy thế tôi tin vẫn có người
                     Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
                     Biết đâu tôi một tâm hồn héo
                     Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi


Photobucket





BÀI THƠ ĐAN ÁO
 
                           Chị ơi, nếu chị đã yêu
                           Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
                           Đã xa hẳn quãng đời hương
                           Đã đem lòng gửi gió sương mịt mùng
 
                           Hay chăng chị mỗi chiều đông
                           Đáng thương những kẻ có chồng như em
                           Vẫn còn giá lạnh trong tim
                           Đan đi đan lại áo len cho chồng
 
                          Con chim ai nhốt trong lồng
                          Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ
                           Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
                           Hay đâu gió đã sang bờ ly tan


Photobucket
 
                          Tháng ngày miễn cưỡng em đan
                          Kéo dài một chiếc áo lam cho chồng
                          Như con chim nhốt trong lồng
                         Tháng ngày than tiếc ánh hồng nơi nao
 
                           Ngoài trời hoa nắng xôn xao
                          Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm
                          Ai đem lễ giáo giam em
                          Sống hờ hết kiếp trong duyên trái đời
 
                           Lòng em khổ lắm chị ơi
                           Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
                           Quang cảnh lạ, tháng năm dài
                            Đêm đêm nằm tưởng ngày mai giật mình


Photobucket



       
Bài thơ cuối cùng 
 
    

                                                                                    TTKH


                            Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
                            Một mùa thu cũ một lòng đau
                            Ba năm ví biết anh còn nhớ
                            Em đã câm lời có nói đâu

                           Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
                           Càng khơi càng thấy lụy từng ly
                          Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
                           Mà viết tình em được ích gì ?


Ti gon do


                                            "Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
                                            "Mà viết tình em được ích gì
" ?


                          Chỉ có ba người đọc thơ riêng
                           Bài thơ "đan áo" của chồng em
                            Bài thơ đan áo nay rao bán
                           Cho khắp người đời thóc mách xem

                           Là giết đời nhau đấy biết không ?
                           Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
                           Giận anh tôi viết dòng dư lệ
                           Là chút dư hương điệu cuối cùng

                           Từ nay anh hãy bán thơ anh
                           Và để yên tôi với một mình
                            Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
                           Thì đem mà đổi lấy hư vinh

                            Ngang trái đời hoa đã úa rồi
                            Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
                             Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
                             Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

                            Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
                             Tôi run sợ viết bởi rồi đây
                             Nếu không yên được thì tôi chết
                             Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy


tigon đỏ!

                      
                      " Nếu không yên được thì tôi chết
                                               Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy
"


                            Năm lại, năm qua cứ muốn yên
                            Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
                            Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
                            Lại chính là anh, anh của em

                           Tôi biết làm sao được hỡi trời!
                           Giận anh không nỡ nhớ không thôi
                           Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
                           Sợ quá đi anh, có một người...


tigon do


                                                                                 10/2009